Chương 34: Người lớn và trẻ con

Vừa vào cửa, rốt cuộc hai người không khống chế được nữa, áo khoát chưa kịp cởi, giày không kịp thay, đứng trước cửa phòng khách hôn nhau. Alan ép Lý Duy vào tường, tay trái ôm eo cậu, tay phải kê giữa đầu cậu và vách tường. Hai người giống như đói khát mà hôn nhau, vuốt ve, ôm nhau thật chặt, khao khát đem thân thể đối phương dung nhập vào người mình. Hôn nhau thật lâu hai người mới thở hổn hển mà tách ra, nhìn nhau cười.

“Muốn anh không?” Tuy là câu hỏi, nhưng khẩu khí Alan lại rất chắc chắn, hai tay cũng không rảnh rỗi mà bắt đầu cởi quần áo Lý Duy.

“Muốn!” Lý Duy luống cuống tay chân cởi thắt lưng Alan. Cậu chủ động cầu hoan làm Alan rất kích động. Alan vội vàng ôm Lý Duy vào phòng tắm. Quần áo cả hai rơi dọc theo đường đi. Dòng nước ấm áp đánh vào cơ thể trần trụi của cả hai, trong phòng tắm kích tình vô hạn.

Sau khi tắm qua loa, Alan nâng chân phải của Lý Duy gác lên bồn tắm, không làm khuếch trương, đỡ lấy phía dưới sưng cứng của mình thẳng tiến vào. Lý Duy đau đến suýt chút nữa trượt chân, Alan kịp thời đỡ lấy eo cậu, dừng lại động tác phía dưới, nhiệt tình hôn lên lưng Lý Duy, vươn một tay ra cầm lấy thằng nhóc đang ỉu xìu phía trước của Lý Duy. Lý Duy bị trêu chọc làm cho dục hỏa bùng cháy, nhất thời quên mất cảm giác thẹn thùng, xoay cặp mông trắng nõn đầy mê hoặc: “Nhanh lên…a…đừng dừng lại…”

Alan cực kỳ hưng phấn, xoay đầu Lý Duy sang vừa hôn sâu, vừa ra sức đâm rút. Lý Duy bị đâm đến thoải mái, chịu không được phát ra tiếng rên rỉ, nhưng đôi môi đang bị chặn nên chỉ kêu ra tiếng “…ưm…ưm…”. Do hưng phấn quá mức, cậu rất nhanh đã bắn ra trong tay Alan. Alan cũng do quá phấn khích, sau khi Lý Duy bắn ra không bao lâu thì cũng phóng thích vào bên trong cậu.

Sau khi Lý Duy phục hồi tinh thần lại, cậu muốn cười Alan hôm nay lại nhanh như vậy, nhưng may mắn cậu kịp nhớ lại chính mình còn nhanh hơn, thế là im lặng không tự ôm nhục. Dù ca hai vẫn chưa thấy thỏa mãn, nhưng một người mới đi máy bay đường dài, người còn lại thì tăng ca, hai người đều mệt nên sau khi tắm xong, ôm nhau nằm trên giường.

Hai người đang nằm nhìn nhau, đột nhiên Alan kéo Lý Duy vào ngực, đặt cậu lên bả vai, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn của cậu, nửa ngày mới mở miệng nói: “Hôm đó, anh cũng khóc.”

“Cái gì?” Lý Duy không hiểu, ngẩng đầu mơ màng nhìn Alan.

Giọng Alan có chút thấp: “Hôm đó giải thích với em qua điện thoại, anh nghe được tiếng khóc của em, trong lòng thấy khó chịu, nước mắt cũng rơi theo. Cả đời này anh không khóc bao nhiêu lần cả.”

Lý Duy trợn tròn mắt, bối rối nói: “Nhưng em không khóc.”

Mặt Alan biếc sắc, cứng ngắc nói: “Em khóc! Anh nghe tiếng em khịt mũi!”

Lý Duy vô tội nói: “Đó là do em bị lạnh nên có chút cảm.”

Alan đánh chết cũng không tin: “Em có khóc!”

“Em không hề khóc.”

“Em khóc!”

“Em không hề khóc. Thì ra là anh khóc, ha ha ha ha…” Lý Duy cười vui vẻ đến mức nằm co người lại trong lòng Alan.

Alan thẹn quá hóa giận, xoay người đè Lý Duy xuống, vừa hôn vừa cắn, vừa xoa vừa nhéo. Tâm hồn bị tổn thương nên phải để cho Lý Duy lấy thân bồi thường. Lý Duy tránh không kịp, liên tục kêu lên: “Muộn rồi, ngày mai còn phải đi làm.”

“Không cần, anh cho em nghỉ một tuần!”

“Không được, hạng mục của luật sư Mã rất gấp, em còn một đống tài liệu phải xem.” Kháng nghị không hiệu lực, Lý Duy bị khiêu khích dục vọng, thế là đánh mất lý trí, vui vẻ thuận theo.

Alan xấu xa tìm mọi cách trêu ghẹo những nơi mẫn cảm của Lý Duy, thậm chí cả miệng cũng sử dụng, vuốt ve thằng nhóc đang đứng thẳng của Lý Duy. Khoái cảm như thủy triều đánh úp Lý Duy, mãi cho đến khi cao trào, cơ thể Lý Duy vẫn run rẩy không ngừng. Alan ôm cậu vào lòng thật chặt, để cậu từ từ bình phục lại. Alan thỏa mãn liếm khóe mắt và nước mắt chưa khô trên mặt Lý Duy, tiểu bạo long kêu gào trong lòng: “Anh cho em hôm đó không khóc!”

***

Ngày hôm sau, hiếm khi Lý Duy dậy trước Alan. Cậu nhìn đồng hồ, gấp gáp lay Alan tỉnh: “Mau dậy đi, trễ rồi!”

Alan ngáp một cái, xoay người kéo chăn che đầu lại, lười biếng nói: “Sáng nay anh không đi công ty, em nói với Lily anh làm ở nhà làm việc.”

“Làm việc ở nhà? Có quỷ mới tin!”

Giọng điệu đắc ý truyền ra từ trong chăn: “Anh là ông chủ. Em cũng không cần gấp, hôm qua tăng ca trễ như vậy, sáng nay đi muộn chút cũng không sao, anh cho phép.”

Đáng ghét! Ông chủ anh giỏi lắm. Lý Duy tức tối đi rửa mặt. Lúc quay lại phòng ngủ thay quần áo, Alan từ trong chăn nhô đầu ra: “Không cần lo lắng, anh gọi lái xe đưa em đi. Lại đây.”

Lý Duy nhìn cái người đang thoải mái nằm trong chăn, đúng là không công bằng mà. Bị người nào đó gọi, cậu chậm chạp đi tới giường. Alan vươn thân trên, kéo đầu Lý Duy xuống, lại hôn thêm mấy cái rồi giúp cậu chỉnh lại cổ áo mới vừa lòng buông người ra.

Lý Duy vội vàng chạy ra cửa. Dù ông chủ cho phép cậu muộn nhưng cậu cũng không muốn người khác bao che. Lý Duy ngồi trên xe Alan, nhận lấy gói đồ mà lái xe nói là bữa sáng Lý tiên sinh nhờ mua, trong lòng cậu dù có chút bực nhưng cũng đã sớm bay mất không còn lại gì. Cậu thích thú ăn bữa sáng, cảm thấy rất thỏa mãn.

Sáng, Ngụy Thiên sang tìm Alan nhưng lại thấy Alan không đi làm. Anh ta nhìn sang Lý Duy đang mang vẻ mặt tràn ngập vui sướng, khó hiểu nghĩ thầm: ‘Sao David tới mà Alan lại không có, không phải là ngược lại mới đúng sao?’. Anh ta đột nhiên hiểu ra, kích động chạy về văn phòng đóng cửa lại, gọi điện cho Denny đang ở nước Mĩ xa xôi: “Denny thân ái, anh cho em biết, tối qua Alan đã thất thân rồi!”

Denny bị Ngụy Thiên mỗi ngày gọi điện thoại N lần, không phiền cũng thành phiền, nổi giận mắng: “Anh có bệnh à? Cậu ta đã không còn là xử nam mấy chục năm trước rồi!”

Ngụy Thiên ngẩn người, lập tức giải thích: “No no no, ý anh là hoa cúc của cậu ấy cũng mất luôn rồi.”

Denny thoáng cái bị tin giật gân này hấp dẫn, không thèm mắng Ngụy Thiên nữa. Thầm nghĩ sao lại thế được, nhưng lại mong tin này là thật. Ngụy Thiên rất vui vẻ kể cho Denny nghe, Alan áy náy nóng lòng muốn vỗ về người yêu, anh ta cho Alan ý kiến, lúc sáng Alan không đi làm, còn Lý Duy rõ ràng rất vui vẻ. Những người bình thường đều vì người yêu giấu giếm chuyện cũ mà làm khó dễ nhau trong một khoảng thời gian, nếu không phải tối qua Alan chủ động dâng hiến, sao hôm nay David lại vui như vậy?

Thường ngày Denny và Ngụy Thiên đều nghe không ít lời độc ác của Alan, thật vất vả mới có cơ hội cười nhạo mộtt kẻ luôn cho mình là số 1 như Alan, hai người vui vẻ nói sẽ không để yên. Cả hai rất hiếm khi vui vẻ ngọt ngào nói chuyện với nhau. Đúng là cùng nói xấu một người sẽ khiến hai con người xa lạ sẽ đến gần nhau hơn. Denny nói chuyện này cho Lâm Chính biết. Lâm Chính nhanh chóng đồn tin này cho tất cả bạn bè.

Alan vì chuyện ở Mĩ nên mệt mỏi mấy ngày chưa được nghỉ ngơi. Mãi đến khi trở về, có thể vuốt ve người yêu, anh mới an tâm hơn, lần đầu tiên ngủ ngon như thế này. Anh không ngờ tới, lúc mình còn đang trong mộng đẹp, tin đồn anh bị thất thân đã được truyền cho tất cả bạn bè, trở thành tin tức giật gân nhất năm.

Tất nhiên, dựa vào khí thế của Alan, không ai dám lỗ mãng đến tìm anh xác minh. Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến những câu nói ẩn ý của bọn họ. Ví dụ như: bọn họ không gọi Lý Duy là ‘bạn trai nhỏ của Alan’ mà gọi thành ‘người đàn ông của Alan’. Lý Duy trước giờ vẫn cố gắng xử sự thành thục hơn khi ở trước mặt bạn bè Alan dù khuôn mặt trẻ con của cậu làm cho sự cố gắng đó không chút tác dụng. Khi lần đầu tiên cậu nghe Lâm Chính ngồi trong quán bar nói với Alan: “Người đàn ông của cậu đến rồi.” Cậu cảm thấy rất vui vẻ, trong lòng rạo rực.

Tối đó về nhà, Lý Duy ở trong phòng tắm soi gương cả buổi. Lần tăng ca này kéo dài rất lâu, đến cả râu mọc ra cũng không có thời gian cạo. Không lẽ vì thế này nên trông thành thục hơn? Đối với cái suy nghĩ ngu ngốc này của Lý Duy, Alan cũng vui vẻ theo. Alan là người thông minh, bị bạn bè dò xét vài lần, còn thấy Ngụy Thiên cười vừa đê tiện vừa mờ ám, anh đã sớm hiểu là có chuyện gì. Chỉ vì thấy Lý Duy vui vẻ như vậy, anh mới không quan tâm đến người khác nghĩ gì, không thèm giải thích. Lý Duy bắt đầu cố ý để râu, chưa đến vài ngày Alan chịu không được nữa nên tự mình ra trận, cạo hết sạch sẽ. Alan không để ý tới cặp mắt uất ức của Lý Duy, sờ sờ cái cằm bóng loáng của cậu, hôn rồi xoa, vẻ mặt vô cùng hài lòng, cuối cùng cũng không bị râu đâm khi hôn nữa.

Trong một thời gian ngắn, nhân viên công ty vẫn không ngừng đồn về chuyện của hai người. May mắn khi đó luật sư Mã giao cho Lý Duy rất nhiều công việc, không rãnh để quan tâm đến những lời đồn của người khác. Nhưng Hứa Luân lại đi tìm cậu, kỳ quái nói: “Khó trách lúc anh xin chuyển tổ, Alan quyết liệt phản đối. Anh chỉ muốn chuyển tổ, cũng không xin chuyển đến tổ bọn em, Alan cần gì phải ra mặt phản đối, rõ ràng anh ta cố ý trả thù anh giúp em.”

Lý Duy ngạc nhiên: “Có chuyện này? Tôi không nghe Alan nói.”

Hứa Luân tin Lý Duy không phải kẻ giật dây Alan, nhưng bị bạn trai của bạn trai cũ xem thường như vậy, cục tức này rất khó nuốt được. Hắn châm ngòi ly gián: “Tiểu Duy, em và Alan bên nhau cũng hơi lâu rồi, anh ta không phải người lương thiện gì đâu.” Sau đó, hắn bắt đầu lải nhải cho cậu nghe những lời đồn thổi xấu về Alan, sau đó phàn nàn công ty bất công với hắn bởi lòng ghen ghét của Alan.

Lý Duy lạnh nhạt trả lời: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Nhưng tôi nghĩ tôi hiểu bạn trai mình là người như thế nào hơn so với anh. Còn nữa, tôi không bảo Alan cố ý nhắm vào anh. Còn chuyện tại sao anh ấy phản đối anh chuyển tổ, tôi nghĩ nhất định anh ấy có lý do hợp lý.”

Hứa Luân cười khẩy nói: “Tiểu Duy, em vẫn luôn giữ khuyết điểm ấy, luôn nghĩ ai cũng rất tốt. Em nghĩ một người đào hoa như Alan có bao nhiêu thật lòng với em.”

Lý Duy không chút do dự trả lời: “Tôi tin anh ấy.” Phải, cậu tin Alan, nên hôm đó khi Suzanne và Quách Vĩ Bằng hỏi cậu tại sao lại mất tích mấy tiếng đồng hồ, cậu chỉ nói vì chuyện tình cảm bị lộ, có chút sợ hãi. Cậu không muốn nói Alan giấu giếm chuyện hôn nhân, không muốn để bạn bè cậu có thành kiến với Alan. Cậu có thể cãi nhau với Alan vì chuyện này, nhưng đến cùng cậu vẫn chọn tin tưởng và tha thứ. Với cậu mà nói, chuyện này so với cãi nhau càng làm họ thấu hiểu nhau hơn.

Lý Duy không quan tâm Hứa Luân. Có một số người, dù bạn đang sống rất hạnh phúc, họ lại cho rằng bạn đang rất đau khổ. Đối với những người như vậy, nhiều lời chỉ vô ích. Nhưng cậu vẫn đến hỏi Alan: “Lúc Hứa Luân muốn chuyển tổ, anh đã phản đối phải không?”

Alan không vui nói: “Đúng vậy.” Đôi mắt to trợn lên nhìn Lý Duy chằm chằm, nghĩ nếu như cái bánh bao lớn này muốn chỉ trích anh không đúng, anh sẽ đè cậu lên giường ngay lập tức, dạy dỗ một trăm lần!

Không ngờ Lý Duy lại nói: “Làm tốt lắm.” Cằm Alan suýt chút nữa rớt xuống đất. Lý Duy hơi ngượng ngùng nói: “Thật ra em cũng không muốn anh ta khổ sở như vậy, nhưng nghe nói anh ta bị anh chỉnh như vậy, em vẫn có chút vui. Em xấu tính rồi phải không. Nhất định là bị anh dạy hư rồi.”

Alan thoải mái cười to, ôm người yêu bảo bối. Hai người mang khuyết điểm của nhau ra nói rất vui vẻ. Chuyện này hoàn toàn giải thích được khi hai người yêu nhau thường hay quan tâm đến rất nhiều việc.

***

Theo đề nghị của Shirley, Lý Duy nên chuyển khỏi tổ thương mại sang tổ tố tụng của Ngụy Thiên, tránh cho Alan bị mọi người nói lấy việc công làm việc tư, thiên vị người yêu. Thực tập sinh thay phiên nhau thực tập ở từng bộ phận là quy định, lão Cát không có lý do phản đối. Ông ta chèn ép Alan không được, cũng không thể không phong độ mà làm khó dễ một thực tập sinh bé nhỏ.

Nhưng bàn làm việc của Lý Duy ở tổ tố tụng lại đối diện với phòng làm việc của Hứa Luân, Alan rất bất mãn chuyện này. Anh nhất định không cho Lý Duy dời bàn làm việc, thà để Lý Duy mỗi ngày đi hơn nửa công ty để tìm đồng nghiệp cùng tổ, ngay cả Ngụy Thiên cũng cười bảo Alan chẳng công tư phân minh, hoàn toàn hết cách với anh. Lý Duy rất bao dung với hành vi ấu trĩ của Alan, mặc kệ Alan. Alan hết lần này đến lần khác khoe mẽ, nói Lý Duy không rời xa anh được nên không chuyển bàn làm việc. Sau khi Hứa Luân rời khỏi Smith & Miller, Alan vẫn không cho Lý Duy dời bàn làm việc.

Lý Duy không biết sao, thở dài: “Anh nói gì thì cứ vậy đi.”

Alan không đồng ý: “Này, không phải anh nói gì thì cứ thế ấy, mà thật sự là không được như vậy!”

Qua vài cái cuối tuần, Ngụy Thiên không cẩn thận lỡ miệng, Lý Duy cuối cùng mới biết tại sao mọi người hay gọi cậu là ‘người đàn ông của Alan’. Sau khi hiểu rõ, Lý Duy dở khóc dở cười, lại có chút lâng lâng. Cậu về nhà cố ý đùa Alan, nói muốn đùa làm thật, đỡ phải ‘có tiếng mà không có miếng’.

Mà khi Alan trần trụi nằm trên giường, mở rộng hai chân nhiệt tình dụ dỗ Lý Duy, Lý Duy lập tức ngây người. Rõ ràng Alan trưng ra bộ dáng bị lưu manh đùa giỡn, nhưng Lý Duy lại thấy mình mới thật sự là người bị lưu manh đùa giỡn. Cậu đỏ mặt, không để mình yếu thế, giả vờ muốn đi vào thật, phô trương nói: “Em vào thật… em vào thật đấy…”

Alan vẻ mặt thoải mái, cười xấu xa nói: “Đến đây, đến đây đi.”

Đáng tiếc Lý Duy mãi run rẩy, ngón tay chưa kịp đi vào đã rụt lại như bị sét đánh, không tiền đồ ngã lên người Alan, ngượng ngùng sống chết không chịu ngẩng đầu lên. Alan cười xấu xa đè Lý Duy đang mềm nhũn, dùng đủ loại tư thế ăn sạch cậu. Sau khi xong việc, Alan tỏ ý nói chuyện này khá thú vị, có thể làm thêm mấy lần. Lý Duy không dùng chút khí thế nói coi chừng ngày nào đó em sẽ đè anh. Alan cười nói: “Tốt, anh chờ.”

Lý Duy tức giận nói: “Vờ vĩnh!”

Alan nghiêm túc nói: “Anh nói thật. Chỉ cần em thích, thế nào cũng được.”

Lý Duy lại mềm lòng, nhỏ giọng nói: “Như vậy… như vậy đã rất tốt rồi.”

Alan đắc ý cười ha ha. Lý Duy vùi đầu vào lòng Alan, cũng nở nụ cười