Chương 34 – Phiền phức chấm dứt

Ba ngày sau, tôi tỉnh lại, thứ đầu tiên nhìn thấy là cặp mắt đỏ ngầu của Trần Dũng, lúc ấy anh đang thấm khăn ướt lên môi tôi, động tác cẩn thận mềm nhẹ như quét một cọng lông chim lên người. Thấy tôi tỉnh, mặt anh mừng rỡ như điên rồi lại biến mất trong vài giây, lông mày nhíu lại, hốc mắt cuộn sóng, từ từ nắm lấy tay tôi áp lên má anh, thật lâu thật lâu không buông ra.

“Ân Sinh, đau không?”.

Đây là câu đầu tiên anh nói với tôi, âm lượng khống chế xuống mức nhỏ nhất, giống như tôi là búp bê giấy, chỉ dùng sức một chút thôi là tôi sẽ vỡ tan. Đương nhiên tôi đau, nhưng nhìn vẻ mặt anh còn đau hơn tôi, bao nhiêu nỗi đau chợt trở nên nhỏ bé không đáng kể, tôi muốn an ủi anh gì đó mà chẳng thể nói được gì, vì thế tôi cười, hy vọng có thể dùng nụ cười này xóa đi tự trách và áy náy của anh.

Anh cũng cười, môi lướt qua mu bàn tay của tôi rồi in một dấu son lên tim tôi, hơi ấm và tình cảm không lời của anh chậm rãi thấm vào da. Như vậy thật tốt, phải biết rằng trên đời này ngôn ngữ là nhạt nhất, nhìn hành động của anh, ánh mắt của anh, bao nhiêu lời nói cũng không thể so sánh với chúng.

Thời gian chầm chậm trôi qua, anh quay ra nơi khác, cúi đầu, tấm lưng gầy phập phồng run rẩy như có gió lốc đang lắc nó. Em không khóc, em không khóc, vì nước mắt của em đã có anh khóc thay…

.

.

.

Sau đó cảnh sát đến, cầm cái túi xách rách bươm hỏi có phải của tôi không. Mệt nỗi là đúng, mở ra, chứng minh nhân dân và vân vân đều ở trong, chỉ mất mỗi tiền trong bóp, năm trăm bốn mươi hai tệ và tám xu lẻ. Mọi thứ bỗng trở nên vô cùng đơn giản : cướp tài sản, tôi bị đâm, chỉ vì năm trăm bốn mươi hai tệ và tám xu lẻ. Tôi biết đó không phải sự thật, cũng muốn giải thích, nhưng chẳng có chứng cớ nào xác đáng.

Vài ngày sau cảnh sát thông báo cho tôi biết, “anh ba” – chính là Trầm Tam Kiều – nhân vật nổi tiếng thương trường của thành phố, hoàn toàn có thể chứng minh sự trong sạch của ông ta.

Tất nhiên là ông ta trong sạch! Giám đốc công ty kiến trúc, ông chủ câu lạc bộ đêm, nhà cái cho vay nặng lãi lớn nhất thành phố, sao mà không trong sạch cho được!

Chẳng ai tin tôi, trừ bỏ bạn bè bên cạnh, một đám người nhỏ bé yếu thế! Tào Hổ nghe tin, sắc mặt xanh mét đến đáng sợ, siết nắm đấm định đi tìm “anh ba” nói cho ra lẽ, cuối cùng vẫn bị Trần Dũng ngăn lại, sống chết túm lấy anh ta, hai người chạy ra ngoài cửa to nhỏ gì đó.

Tôi không biết bọn họ nói gì, nhưng tôi biết Tào Hổ là đàn em của ông ta, làm việc ở câu lạc bộ đêm, một phần trong sản nghiệp của Trầm Tam Kiều. Vậy nên tôi ủng hộ Trần Dũng, anh làm vậy là đúng, không thể để người anh coi như em ruột vì bên vực kẻ yếu mà hủy hoại cuộc sống của chính mình, không công bằng cho anh ta.

Đến đêm, Tào Hổ biến mất trở lại phòng thăm, con người anh ta vốn ít nói âm trầm giờ lại càng lạnh lùng, đi đến bên giường tôi nói một câu. “Chị dâu, xin lỗi chị”. Liền xoay người rời đi, thật lâu sau cũng không xuất hiện.

Lệ Lệ nói anh ta cảm thấy hổ thẹn, bất bình thay cho tôi, bình tĩnh rồi tự khắc sẽ trở lại. Tôi cảm động lắm, nhưng không cho là đúng, Tào Hổ cố chấp như Trần Dũng vậy, trên đời này có thứ đạo lý dễ tìm như vậy sao, thế lực cường bạo đó chúng tôi muốn chống lại cũng không thể chống lại được, chỉ có thể chấp nhận. Đây là cuộc sống.