Chương 34: Sự liên minh kinh dị

Tam lão và Ngũ hộ pháp cùng đứng lên theo.

Cách đó chừng mười trượng, thoáng có tiếng bước chân xột xoạt trong gió, mà chỉ có những kẻ với võ công thâm hậu thì mới có thể nghe thấy.

Bất Tử Lão Cái khẽ hỏi :

– Hiền điệt có nghe thấy tiếng bước chân chăng?

Tần Quan Vũ gật đầu :

– Có lẽ cách ngoài mười trượng.

Một trong năm vị Hộ Pháp của Cái bang lên tiếng :

– Xin hỏi Bang chủ, chúng ta cứ đợi ở đây hay là tạm thời ẩn mặt?

– Chúng ta còn chưa biết kẻ đang tới là bạn hay thù, vậy hãy tạm thời ẩn mặt để dò xét tình hình.

Các cao thủ Cái bang cúi đầu tuân lệnh, và phân tán vào các bụi cây um tùm.

Tần Quan Vũ phóng mình lên một tàng cây rậm rạp, Bất Tử Lão Cái cũng nhún chân tung theo sát bên chàng.

Hai người đảo mắt về phía trước, một đoàn người tụ họp cách đó một khoảng không xa.

Nói một đoàn thì hơi quá, sự thật chỉ có năm người, mình mặc áo đen, mặt che lụa đen, chỉ chừa đôi mắt ngời ngời như điện.

Năm người đứng giàn hàng chữ nhất, và sau đó là một chiếc kiệu nhỏ do hai người cũng mặc áo đen, cũng che mặt đen, khiêng tới.

Tần Quan Vũ và Bất Tử Lão Cái giật mình, vì khinh công của hai kẻ khiêng kiệu quả đã đạt đến mức cao tuyệt của những người dẫy đầy nội lực.

Chiếc kiệu vừa dừng lại, năm gã mông diện hắc y đã quay mình lại nói trống không :

– Trung Nguyên ngũ bá vâng lệnh chủ nhân thừa tiếp đại giá!

Tần Quan Vũ hơi lấy làm lạ. Chủ nhân là ai? Tất nhiên, bằng vào thái độ của họ thì có thể đoán được chủ nhân chính là kẻ ngồi trong kiệu. Nhưng, nhân vật mà năm gã hắc ý gọi tôn là “đại giá” ấy là ai? Ở đâu?

Như để trả lời thắc mắc của Tần Quan Vũ, một giọng nói như từ trong lòng đất vọng lên, đáp lời năm gã hắc y :

– Chưa đúng giờ ước hẹn thì có chi mà vội?

Một trong năm gã hắc y cười sằng sặc :

– Nhưng đã đến thì tại sao không ra mặt?

Tiếng khàn khàn đáp lại :

– Ta chỉ là kẻ mở đường, chủ nhân ta sẽ đến sau!

Từ trong chiếc kiệu, một giọng lanh lảnh vang lên :

– Bản Đà chủ sẽ đợi.

– Xin tự nhiên…

Liền lúc đó, một giọng nói sang sảng từ xa vọng tới :

– Mẫn nhi, không được vô lễ với Đà chủ!

Lời nói vừa dứt, một bóng người như dải lụa xanh đã vút tới.

Tần Quan Vũ nhìn sang, đó là một người độ ba mươi tuổi, mặc áo xanh theo lối thư sinh, phong độ cực kỳ phóng khoáng.

Bây giờ thì chàng đã rõ, kẻ ngồi trong kiệu có tiếng nói lanh lảnh như nữ nhân là thủ lĩnh của năm gã hắc y tự xưng là Trung Nguyên ngũ bá, chức vụ là Đà chủ. Gã lục y thư sinh mới tới là kẻ mà Trung Nguyên ngũ bá gọi là “đại giá” lúc nãy, còn người mã gã lục y gọi là Mẫn Nhi thì hãy còn chưa ra mặt.

Và khi vừa đặt chân xuống đất, lục y thư sinh cất tiếng :

– Đà chủ ước hẹn tại hạ đến đây, chẳng biết là vì chuyện gì?

Kẻ trong kiệu đáp :

– Cũng không có chi quan trọng, chỉ là muốn hỏi huynh đài theo dõi hành tung của ta là có ý gì?

– Theo dõi? Tại sao bản thiếu gia lại theo dõi Đà chủ chứ?

– Nếu huynh đài không chịu giải thích, chỉ e rằng sẽ không được toàn vẹn đấy.

Gã lục y thư sinh nhếch môi ngạo nghễ :

– Đà chủ định uy hiếp ta ư?

– Cũng có thể!

– Nhưng nếu sự thật ta không có theo dõi Đà chủ thì sao?

– Được! Trung Nguyên ngũ bá, hãy bắt vị huynh đài ấy cho ta.

Một tiếng “tuân lệnh” rập lên, năm gã mông diện hắc y phóng tới bao vây lục y thư sinh vào giữa.

Lục y thư sinh quát lên :

– Mẫn nhi, hãy dạy họ cho ta!

Một giọng nói như từ trong lòng đất vọng lên :

– Tuân lệnh chủ nhân!

Tiếp theo đó là một bóng người xuất hiện, lại thêm một gã cũng ăn mặc theo lối thư sinh nho nhã, nhưng tuổi đã đến khoảng bốn mươi.

Ẩn mình trong tàng cây, Tần Quan Vũ chợt mỉm cười. Chủ nhân chỉ độ ba mươi, mà người được gọi là Mẫn nhi lại đến khoảng bốn mươi.

Lục y thư sinh vẫn với thái độ ung dung, nói :

– Mẫn nhi hãy nhớ, ta chỉ cần năm cặp vành tai của năm vị huynh đài này thôi, nhớ nhé!

Lại một tiếng “tuân lệnh” vang lên, nhưng năm gã hắc y đã cùng một lượt phóng tới, và mười ngọn chưởng phong đã như cái lưới sắt từ trên chụp xuống.

Lục y thư sinh lắc mình qua một cách nhẹ nhàng, và thân ảnh đã vút ra ngoài ba trượng.

Tiếng trong kiệu chợt vang lên :

– Ngũ bá hãy lui lại.

Cả một loạt kình phong ồ ạt phóng tới mà vẫn không đụng được cái chéo áo của đối phương, Trung Nguyên ngũ bá đã hết hồn, kịp khi nghe lệnh, họ vội cúi mình lui lại.

Từ trong chiếc kiệu, giọng nói lại cất lên lanh lảnh.

– Huynh đài là người của “Liên minh” đấy ư?

Lục y thư sinh vụt đổi sắc :

– Mẫn nhi, hãy lui lại.

Và quay sang chiếc kiệu, lục y thư sinh tiếp lời :

– Đà chủ cũng là người của “Liên minh” sao?

– Phải, và bằng vào khinh công Túy Chuyển Bát Bộ, chẳng lẽ huynh đài là cao thủ trong Hạ Hầu viên, một trong ba nơi cấm địa của võ lâm?

– Có thể nói như thế, nhưng Đà chủ tự xưng là người của “Liên minh”, vậy xin hỏi có chứng vật hay chăng?

Từ trong chiếc kiệu có tiếng cười nho nhỏ vang lên :

– “Trúc Kinh Khoản Phi”, xin huynh đài nói tiếp…

Lục y thư sinh cau mặt :

– “Liễu Âm Ban Tịch”… Lạ nhỉ, chẳng lẽ là chuyện lầm lẫn?

Tần Quan Vũ lắng nghe hai người đối thoại, và lấy làm lạ lùng hết sức.

Họ trao đổi với nhau khẩu hiệu gì mà nghe thật lạ tai.

Giọng nói trong kiệu hỏi lại :

– Sao lại là lầm lẫn?

Lục y thư sinh ra vẻ suy nghĩ :

– Đà chủ có phải là Nguyệt Phong Hoa, Tường Long đường chủ của Chí Tôn bảo không?

– Đúng thế, còn huynh đài?

– Chẳng lẽ Đường chủ lại không biết tại hạ?

– Quả thật là chưa biết, mong huynh đài nói rõ để tiện nữ về thưa lại với tệ Bảo chủ.

“Tiện nữ”? Bây giờ Tần Quan Vũ mới rõ, kẻ trong kiệu là nữ nhân, và lại là một Đường chủ của Chí Tôn bảo.

– Nhưng tại sao Đường chủ khi ra ngoài lại xưng là “Đà chủ”? Phải chăng là để tránh sự chú ý?

– Đúng thế!

– Thật lạ quá!

– Sao lại lạ?

Lục y thư sinh lại cau mặt :

– Tại hạ vâng lệnh ngăn cản Đường chủ, không cho trở về Chí Tôn bảo.

– À!

– Tại hạ nghĩ rằng đây là chuyện lầm lẫn. Nhưng đã nhận lệnh rồi, chẳng lẽ lại về không? Chẳng biết Đường chủ có thể trao ra chứng vật của “Liên minh” để tại hạ có thể trở về phúc lệnh được chăng?

Giọng nói trong kiệu có vẻ ngần ngại :

– Việc đó hơi khó… bởi vì tiện nữ sư thật không phải về Chí Tôn bảo, mà là đang đi đến “Liên minh”. À, có cách rồi, chúng ta cùng đến “Liên minh”, như vậy có lẽ tiện hơn.

– Như thế hơi bất tiện, vì Đường chủ có sứ mạng trọng yếu, mà tại hạ thì khắp võ lâm đều đã biết mặt, nếu cùng đi với nhau chỉ sợ Đường chủ sẽ bị lộ…

Giọng nói trong kiệu trở nên dịu dàng :

– Nếu vậy thì thế này nhé, chiếc giường này tuy nhỏ hẹp nhưng cũng có thể chứa được hai người, vậy huynh đài hãy lên đây cùng đi cho kín đáo…

Lục y thư sinh vỗ tay tán thưởng :

– Thế thì hay lắm!

Nhưng hắn bỗng cau mày lộ vẻ băn khoăn rồi nói tiếp :

– Chỉ có điều hơi khó là giữa nam và nữ… e bất tiện.

Chợt Nguyệt Phong Hoa bật lên tràng cười như mật rót :

– Chuyện thường tình của chốn giang hồ có chi mà ngại?

Lục y thư sinh mỉm cười :

– Nghe phương danh Đường chủ đã lâu, tại hạ hết sức ngưỡng mộ, nhưng hiềm nỗi giờ đây đang có nhiệm vụ khẩn cấp bên mình nên không thể cùng đi ngay bây giờ được. “Minh Nguyệt Đình Huy”.

– “Phù Vân Trú Ảnh”, quả thật huynh đài có chuyện gấp ư?

Ở trên tàng cây, Tần Quan Vũ lại chú ý thêm một lần nữa.

Họ lại dùng mật hiệu gì thế nhỉ?

Chợt nghe lục y thư sinh gật đầu cười lớn :

– Nếu không có chuyện gấp thì ai lại đi phụ lòng mỹ nhân như thế? Nhưng đã là người một nhà thì ngày nào đó tại hạ sẽ quyết xin gặp.

– Vậy tốt lắm, tiện nữ sẽ chờ đến ngày ấy.

Và như thẹn thùng, giọng nói của Nguyệt Phong Hoa chợt ngưng giữa chừng.

Lục y thư sinh lại mỉm cười :

– Ý tốt của Đường chủ, tại hạ sẽ không quên. Nếu không đến Chí Tôn bảo để tương kiến một lần thì có lẽ điều đó sẽ là mối hận ngàn đời đấy.

Nguyệt Phong Hoa bật cười khúc khích :

– Huynh đài cứ yên lòng, không ai nói gì đâu mà sợ.

– Tại hạ xin tâm lãnh mối thịnh tình của Đường chủ. Vậy mà trước đây chỉ được nghe danh Nguyệt đường chủ chứ chưa hề có cơ hội diện kiến, thật là đáng tiếc.

Nguyệt Phong Hoa cất giọng cười lơi lã :

– Lại đây đi!

Lục y thư sinh vội khoát tay :

– Không được, không được…

– Sao thế?

Lục y thư sinh chợt đổi cách xưng hô :

– Cô nương đừng hiểu lầm. Sở dĩ tại hạ không dám đến là vì sợ… đi không được, vì nghe nói cô nương đẹp lắm, mà tại hạ thì lại có tật thấy mỹ nhân là… mê man.

Giọng cười của Nguyệt Phong Hoa càng trở nên dâm đãng hơn :

– Đồ quỷ…

Lục y thư sinh vẫn cười :

– Có rất nhiều nữ nhân đã mắng tại hạ như thế, nhưng ai lại đi giận mỹ nhân bao giờ nhỉ.

– Đồ quỷ!

– Đừng giận, một ngày nào đó, tại hạ sẽ đến Chí Tôn bảo để giăng màn cho cô nương. Bây giờ thì chúng ta hãy nói chuyện công một chút…

– Được rồi, nói đi!

– Tại hạ thường ở gần Minh chủ, thế sao không lần nào gặp cô nương cả thế?

– Làm sao mà gặp được.

– Tại sao thế?

– Tại vì tiện nữ không bao giờ trực tiếp đối thoại với Minh chủ, khi có việc thì chỉ bẩm báo với Nhân Quân Tần Hán Phách, rồi sẽ do Nhân Quân trình lại với Minh chủ.

Nhân Quân Tần Hán Phách!

Ở trên tàng cây, Tần Quan Vũ nghe như tim mình chực nhảy vọt ra ngoài khi nghe nói đến cha mình.