Chương 34: Tình cảm là gì

Mấy hôm nay Tôn Nghiêm Đông ngồi chờ nhà trường phê duyệt đơn xin thôi học cho mình. Thật ra ban giám hiệu phải dành thời gian cân nhắc kỹ lưỡng, vì dù sao anh cũng là một sinh viên xuất sắc, nếu tùy tiện đuổi học thật sự rất đáng tiếc. Tuy anh có viết lý do là muốn đi du học nhưng sau khi làm xong nghiên cứu sinh chẳng phải vẫn đi được mà, sao lại nóng lòng uổng phí hai ba năm học như vậy.

Chương Tử- mẹ của Tôn Nghiêm Đông lo lắng khuyên anh mấy ngày, nhưng anh vẫn thờ ơ như trước. Cho đến một ngày, một người nào đó đến tìm anh, ba mẹ Tôn Nghiêm Đông mới thở phào nhẹ nhõm.

“Anh Nghiêm Đông mở cửa, em là Mông Mông.”

Chương Tử đứng bên cạnh cô, thở dài: “Mông Mông, cháu tới thật đúng lúc, không biết thằng bé này ở trong trường bị làm sao nữa, hỏi cái gì cũng không nói, cháu mau khuyên nó đi!”

Chu Mông Mông nghiêng đầu nhìn dì Chương Tử, nét mặt có chút lúng túng nhưng vẫn gật đầu: “Dì, dì yên tâm, cháu sẽ cố gắng khuyên anh ấy…”

“Không cần khuyên nữa, đơn anh đã gửi lên rồi.” Cô còn chưa nói xong thì cánh cửa bỗng được mở ra từ bên trong, Tôn Nghiêm Đông thản nhiên nhìn cô sau đó nói với mẹ mình: “Mẹ, con và Mông Mông đi ra ngoài một lát.”

Chương Tử nghe anh nói, phức nhìn qua Mông Mông, sau đó dặn con trai: “Con và Mông Mông đi nói chuyện đi, đừng có dở chứng.”

“Con biết rồi.” Tôn Nghiêm Đông thấy Chu Mông Mông mím môi không nói, một tay nắm tay cô kéo ra cửa.

Khi hai người ra ngoài sân, Chu Mông Mông mất tự nhiên rút tay về. Tôn Nghiêm Đông thấy bàn tay nhỏ không còn, không khỏi cô đơn cười nói: “Trước kia anh nắm tay em, em chưa bao giờ bài xích như vậy. Quả nhiên khi trong lòng đã có người, sẽ là như thế.”

“Anh Nghiêm Đông, đó là chuyện ngày nhỏ, bây giờ em đã trưởng thành rồi.” Chu Mông Mông nhíu mi nhìn Tôn Nghiêm Đông giải thích.

Tôn Nghiêm Đông trông cô thật sự nghiêm túc, trong lòng có chút khó chịu nhưng vẫn duy trì tươi cười nói: “Trước đây em còn nói phải làm vợ anh, xem ra chỉ là câu nói đùa, không thể thành sự thật.”

Chu Mông Mông nhìn Tôn Nghiêm Đông sắc mặt tái nhợt, tựa như so với mấy hôm trước gầy hơn rất nhiều, cô cắn môi: “Nhưng… Anh không nhất thiết phải thôi học.”

“Sao lại không thất thiết? Chẳng lẽ phải nhìn cô gái mình thích ở trong trường cùng người đàn ông khác liếc mắt đưa tình?” Tôn Nghiêm Đông giễu cợt nói, sau đó giơ tay sờ đầu Chu Mông Mông: “Vỗn nghĩ rằng chỉ cần anh cố gắng là có thể cướp em về, nhưng xem ra… đã chậm rồi.”

Tôn Nghiêm Đông vừa nói xong Chu Mông Mông liền thấy anh chuyển tầm mắt xuống bụng mình, rùng mình, cô nhíu đôi mày thanh tú lùi lại một bước, tựa như tiềm thức muốn bảo vệ bản thân.

Tôn Nghiêm Đông trông cô lộ ra vẻ mặt cảnh giác, tức giận đau đớn dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng phát, một tay giữ chặt cổ tay Chu Mông Mông, nghiến răng nói: “Mông Mông, anh mặc kệ em ở nước Mỹ cùng người đó đã xảy ra chuyện gì. Nhưng em thực sự cảm thấy đáng vì anh ta mà phải trả giá rơi vào tình trạng này sao? Em ngay cả tuổi hợp pháp kết hôn còn chưa tới, anh ta không thể không biết, tại sao còn muốn để em mang thai? Em…” Nói tới đây Tôn Nghiêm Đông bỗng dừng lại, tựa như kiềm chế cái gì, sau đó mới tiếp tục nói: “Em thực sự nghĩ rằng anh ta yêu em hả? Yêu một người tại sao không thay cô ấy lo lắng? Không thay cô ấy suy nghĩ cho tương lai, thậm chí còn không thèm để ý đến người nhà của cô ấy… Anh ta chẳng qua chỉ muốn chiếm giữ, em hiểu không?”

Giờ phút này Chu Mông Mông cảm thấy Tôn Nghiêm Đông toàn nói xằng bậy. Nhưng ngay cả một câu cô cũng không phản bác được, bởi vì trong tiềm thức cô đã bắt đầu mâu thuẫn.

**

“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không…” Tề Xuyên day day huyệt thái dương, cất điện thoại vào trong túi áo khoác rồi đi ra cửa, bỗng một chiếc màu đen Ranger Rover bất ngờ dừng trước mặt anh, ngăn chặn hết đường đi.

Mọi người xung quanh đều cả kinh, duy chỉ có Tề Xuyên sắc mặt như trước qua kính thủy tinh nhìn người bên trong.

“Lên xe, tôi có việc muốn hỏi anh.”

Chu Diễm trong xe sắc mặt lạnh như băng, Tề Xuyên hơi nhíu mày.

Vốn tưởng rằng Chu Diễm lần trước đã đánh đủ. Ai ngờ hôm nay lại tiếp tục, Chu Diễm thẳng thừng đưa găng tay quyền anh cho Tề Xuyên.

Tề Xuyên nhìn đài luyện tập trống rỗng, khẽ thở dài: “Chu đội, cậu đã tìm người điều tra tôi, còn bắt tôi luyện boxing với cậu làm gì nữa.”

Nghe giọng Tề Xuyên vân đạm phong khinh, Chu Diễm nhíu mày, trực tiếp cởi áo khoác, một tay chống sàn nhảy lên, sau đó xoay người nhìn xuống Tề Xuyên hỏi: “Tề giáo sư, anh giỏi thật đấy, nếu biết tôi đã điều tra anh, anh còn giả vờ điềm tĩnh làm gì? Đi lên! Không phải trước kia anh từng luyện qua rồi cơ mà? Chẳng lẽ còn sợ tôi ăn anh?”

Tề Xuyên ngẩng đầu nhìn đôi mắt thâm trầm của Chu Diễm: “Khiêu khích tôi cũng vô dụng, có chuyện gì cậu cứ nói thẳng.”

Nghe Tề Xuyên đã nói vậy, Chu Diễm thu hồi nụ cười, rút từ trong túi quần hai tấm ảnh chụp, ngồi xuống giơ ra trước mặt Tề Xuyên, sau đó lạnh lùng hỏi: “Mông Mông có biết chuyện quá khứ của anh không?”

Nhìn gương mặt hai cô quen thuộc trong ảnh, sắc mặt Tề Xuyên khẽ biến, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời: “Đã là chuyện quá khứ, Tiểu Mông không nhất thiết phải biết.”

Bỗng nhiên Chu Diễm nghiêng đầu cười mỉa, vung ảnh ném vào người Tề Xuyên: “Không cần biết? Anh sợ bị lộ mặt thật chứ gì! Tôi mặc kệ trước đây anh và mấy cô gái này từng có quan hệ gì, bây giờ lập tức rời khỏi Mông Mông ngay! Loại bối cảnh phức tạp như anh, Mông Mông không xứng, cũng không cần!”

Nhìn Chu Diễm trừng mắt nhìn mình, Tề Xuyên cố gắng áp chế tức giận trong lòng nói: “Tôi sẽ không buông tay.”

Khi Tề Xuyên nói xong liền nhận một quyền của Chu Diễm. Trước đây Chu Diễm bỏ qua cho Tề Xuyên là bởi vì lo ngại đến cảm nhận của Mông Mông. Nhưng, hiện tại thì sao? Chu Diễm đang muốn đánh tiếp một quyền nhưng bị Tề Xuyên nhanh tay chặn lại, Tề Xuyên nhíu mày nói: “Chu đội, một lần là đủ rồi.”

Chu Diễm hừ lạnh, trong mắt hiện ra châm chọc rõ ràng: “Sao nào? Mông Mông không có ở đây, nên cảm thấy mệt?”

Tề Xuyên nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Cậu muốn như thế nào mới chịu tin tình cảm của tôi với Tiểu Mông là thật?”

“Kể lại quá khứ của anh, khai báo rõ ràng rành mạch cho con bé, nếu con bé có thể chấp nhận thì tôi dĩ nhiên sẽ không có lời nào để nói.” Chu Diễm nhìn thẳng Tề Xuyên, nói dứt khoát.

Tề Xuyên do dự một lúc rồi mới đáp: “Tôi hiểu rồi.”

**

Lúc Tề Xuyên trở về, Chu Mông Mông đã làm tổ trên ghế sô pha trong nhà.

Anh đi tới, đang muốn cúi đầu hôn trán cô, lại bị cô tránh được. Tề Xuyên có chút bất đắc dĩ: “Ăn cơm chưa?”

Chu Mông Mông lắc đầu, không nhìn anh, bỗng đột nhiên nói: “Bác sĩ nói, sau ba tháng là có thể làm, anh muốn không?”

Bị hỏi bất ngờ khiến Tề Xuyên không khỏi ngẩn người, nhưng một giây sau, đôi mắt bình tĩnh sâu thẳm như hồ không đáy bắt đầu gợn sóng. Lúc này Chu Mông Mông đã quay đầu nhìn Tề Xuyên, đôi mắt to sáng ngời được bảo phủ bởi một lớp sương mù, giống như một đứa bé bối rối.

“Đã ba tháng một tuần…”

Cô còn chưa nói xong, giọng nói đã bị mắc kẹt giữa hai bờ môi. Tề Xuyên cúi đầu hôn cô, so với ngày xưa khác rất nhiều, cơ hồ muốn nuốt cô vào trong bụng. Loại ham muốn dồn nén lâu ngày giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ.

Hai người vội vã kéo quần áo của nhau, Chu Mông Mông thậm chí còn kéo mạnh quần áo Tề Xuyên, vài cúc áo rớt ra. Rồi cô vươn tay mở dây lưng trên quần anh, nhưng hai tay run run không cách nào tháo ra được.

“Mở không ra…” Chu Mông Mông nức nở khóc. Tề Xuyên hôn lên vành tai cô, một tay lần mò dọc theo cánh tay tìm tay cô, bàn tay to áp lên bàn tay nhỏ bé, đè nén tiếng thở dốc nói: “Ngoan, đừng khóc.”

Chu Mông Mông gật đầu, học theo tay anh chợt nghe tiếng dây lưng bật mở, cô nóng vội kéo khóa quần Tề Xuyên xuống, hai chân vòng qua hông anh.

Cảm nhận nụ hôn Tề Xuyên đốt cháy cơ thể, Chu Mông Mông nhẹ giọng ngâm, cách một lớp quần nhỏ mỏng manh, hai nơi tư mật cho nhau an ủi ma sát.

Chu Mông Mông bám theo cánh tay rắn chắc hôn đi lên, cho đến sau gáy tề Xuyên, sau đó tới hai má, ngay lúc sắp dần chìm vào ý loạn tình mê bỗng thoáng thấy bên mặt trái Tề Xuyên có vết bầm tím, cô nhíu mi giơ tay chạm nhẹ, thở dốc đau lòng hỏi: “Ai đánh anh?”

Tề Xuyên thoáng sững người, sau đó khẽ cắn một bên mềm mại phía trước của Chu Mông Mông nói: “Anh tự tìm.”

Tề Xuyên khiêu khích khẽ cắn mút khiến cho cô toàn thân phát run. Chu Mông Mông cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên mặt Tề Xuyên: “Là anh em đánh?” Cô biết, bây giờ ngoài hai anh trai của cô, chắc chắn sẽ không có ai dám đánh chú ấy.

Tề Xuyên ôm cô không đáp lại, bàn tay dọc theo tấm lưng nhẵn bóng trắng nõn từ phía sau chạy xuống dưới đùi, kéo quần nhỏ cô ra rồi bắt đầu khám phá nơi tư mật.

Có lẽ đã rất lâu chưa làm qua, Chu Mông Mông hôm nay dị thường mẫn cảm, vừa cảm nhận ngón tay Tề Xuyên ở trong đùi chạy loạn bụng đã có chút khó nhịn, rồi cảm thấy một dòng ấm nóng ẩm ướt từ trong cơ thể trào ra khiến cho cô vừa ngượng vừa hưng phấn.

“Hôm nay chỉ như vậy, được không?” Tề Xuyên chạm nhẹ vào môi cô, đột nhiên nói.

Chu Mông Mông dừng lại, sau đó buông lỏng cánh tay đang ôm vai Tề Xuyên ra: “Chú…”

“Anh không muốn làm em và đứa nhỏ trong bụng bị thương.” Một tay Tề Xuyên gắt gao quấn quanh eo cô, cùng cô bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều là dục vọng chưa tan hết.

Giờ phút này Chu Mông Mông rốt cục đã không thể kìm được, cô chôn đầu trong hõm vai Tề Xuyên, im lặng rơi nước mắt.

Tề Xuyên nhặt áo khoác tán loạn trên mặt đất choàng lên người cô, vuốt ve mái tóc mềm mại, đôi mắt lộ ra chua xót: “Tiểu Mông, có phải em cảm thấy anh cùng em ở chung một chỗ là do lần đó em uống rượu say luống cuống phải không?”

Đột nhiên nghe anh nhắc tới, Chu Mông Mông cắn môi run run nói: “Nếu không phải như thế, anh sẽ không có khả năng đêm đó đồng ý cùng em ở chung một chỗ. Tuy trước đây em luôn làm bộ như không sao cả, hàng ngày cười đùa bám lấy anh. Nhưng mà em biết, trong lòng anh có bao nhiêu chán ghét em.”

“Vậy em cho rằng tình cảm của anh đối với em là gì?” Tề Xuyên xoa lưng cô, cười khổ hỏi.

“Em không biết, em không biết…” Nghe anh hỏi, Chu Mông Mông cật lực lắc đầu, cô lảng tránh không muốn đối mặt với sự thật.

Sắc mặt Tề Xuyên hơi trầm xuống, ôm Mông Mông thật chặt, cúi đầu hôn lên mái tóc lộn xộn trên trán cô, ngửi trong tóc cô tỏa ra một mùi tự nhiên thơm ngát, trong lòng dường như bình tĩnh hơn rất nhiều.

Anh nói: “Tiểu Mông, thật ra ngay cả chính anh cũng không biết, tình cảm của anh đối với em là gì.”