Chương 35

Gia Tuấn và Mẫn Nghi không muốn thông báo cho người nhà hai bên biết tin. Gia Ngọc biết nếu cứ tiếp tục che giấu, sau này mẹ sẽ cằn nhằn chị suốt, cô không gánh nổi trách nhiệm này.

Chị đã gọi điện cho mẹ vào một tuần trước khi Mẫn Nghi sinh em bé, tiếng la hét của Triệu Hiểu Việt trong điện thoại suýt đâm thủng tai chị.

Chị để điện thoại cách xa cả mét, mặc cho mẹ cằn nhằn la mắng, cho đến khi trách cả chị: “Con làm chị thế nào mà không trông chừng em con.” Chị kêu oan: “Mẹ, con ở Sydney nó ở Melbourne, một thằng đàn ông trưởng thành quan hệ với bạn gái của nó, mẹ bảo con trông chừng thế nào đây? Mẹ không giáo dục giới tính tốt cho nó, nó không biết tránh thai lại trách con.”

Triệu Hiểu Việt cứng họng, Gia Ngọc cười: “Tóm lại, con thông báo cho mẹ, mẹ sắp lên chức bà nội, siêu âm cho biết là bé trai.”

Tuy từng làm giảng viên đại học rồi mới chuyển qua công việc hành chính, nhưng Triệu Hiểu Việt vẫn rất truyền thống, bà vẫn thèm ẵm cháu khi đã qua tuổi trung niên, cơn giận về hành vi hoang đường của con trai qua đi, bà chợt reo hò sung sướng: “Vậy mẹ đón ông bà xui qua đó chăm sóc các con.”

“Đừng đừng, Mẫn Nghi kiên quyết không chịu nói cho gia đình biết chuyện em nó kết hôn và mang thai. Bây giờ thai phụ sắp sinh, hình như tâm trạng em nó không được ổn định, mẹ đừng sinh thêm sự mà gõ cửa nhận người thân, sau này em nó thích giải thích thế nào với gia đình là chuyện của nó.”

Triệu Hiểu Việt và Kỳ Hán Minh cùng bay qua Úc, Hán Minh chỉ nán lại ba ngày là quay về. Triệu Hiển Việt ở lại chăm sóc cho con dâu trong tháng đầu, tuân theo toàn bộ tập tục truyền thống của Trung Quốc, không được chạy nhảy lung tung, không được tùy ý xem ti vi lên mạng, không được thổi quạt máy, không được tắm gội, bà không đồng tình với cách nói của bác sĩ sản phụ khoa ở đây: “Nếu sức khỏe con tốt như mấy người Tây ở đây hãy nói, người Trung Quốc chúng ta sao có thể giống họ được?”

Gia Tuấn trêu mẹ bảo thủ, là kiểu mẹ chồng Trung Quốc điển hình, bà liếc dọc liếc ngang đứa con trai: “Mẹ hi vọng con trai mẹ cũng có một gia đình Trung Quốc điển hình.”

Câu nói của bà khiến Gia Tuấn và Mẫn Nghi đồng thời tắt tiếng.

Gia Ngọc từ Sydney đến thăm cháu, chị lại từ chối bế nó: “Đừng, đừng, con sợ con nít, nó mềm nhũn rất khó bế, cứ nhìn thế này là được.” Chị cố gắng đứng thật xa, cẩn thận dùng ngón tay nựng thằng bé. “Tốt rồi Tiểu Bảo à, từ nay bà nội cháu sẽ không cằn nhằn cô sao cứ không chịu lấy chồng.”

Một gia đình trông có vẻ rất đầm ấm, vui vẻ. Nhưng đó hoàn toàn chỉ là vẻ bề ngoài.

Nhâm Nhiễm tất nhiên không muốn mọi người mất hứng vì cảm nhận đó của bản thân. Cô vẫn đi sớm về trễ, về đến nhà liền ghé thăm Tiểu Bảo một chút là rút về phòng mình ngay lập tức, không muốn xen vào giữa gia đình người khác.

Đêm đó, Gia Ngọc ngủ cùng phòng với Nhâm Nhiễm, chị tựa đầu vào giường than thở:

“Chị quyết định ở vậy suốt đời là tốt nhất.”

Nhâm Nhiễm buồn cười: “Chị Gia Ngọc, sao lại cảm xúc như thế?”

“Em trông Gia Tuấn kìa, và cả Mẫn Nghi nữa, tụi nó thay đổi ra sao?”

Nhâm Nhiễm trầm ngâm, sống chung với họ, cô là người hiểu rõ nhất, sự thay đổi của họ quả thật rất lớn.

“Trước đây khi đón ba em tại sân bay, Mẫn Nghi là người phấn khởi nhất, cái dáng vẻ hoạt bát đó chị còn nhớ đến tận bây giờ. Hôm nay nhìn thấy nó, suýt chút là không nhận ra, không phải vì đổi dáng sau khi sinh mà là đôi mắt sâu thẳm ảm đạm không ánh sáng, nào giống cô bé hai mốt tuổi nữa. Gia Tuấn cũng thế, chị thấy thà nó cứ suốt ngày ăn chơi quây quần bên đám bạn như trước, hơn là cái nét mặt u sầu đầy tâm sự như bây giờ.”