Chương 35 – 36

“Anh muốn chở tôi đi đâu?” Thiên Thiên có chút bất an.

Thẩm Hạo quay đầu liếc nhìn cô một cái, “Tìm một chỗ ngồi.”

“À.” Thiên Thiên nhếch khóe miệng, “Phía bên trái là Tẩu Phong Đường, bên phải là Starbuck, đi thẳng thì có Kentucky.” (cái đầu không biết, 2 cái sau thì đúng tủ pil ta >”<)

Thẩm Hạo nhẹ nhàng chậm chạp mở miệng, “Em muốn đi chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng được.” Thiên Thiên lờ đờ uể oải đáp, cô vì hoàn thành bản kế hoạch, liên tục thức đêm, bây giờ cái gì đều không hứng thú.

Biểu hiện của cô bị Thẩm Hạo thu hết vào đáy mắt, anh cười nhạt nói: “Vậy anh làm chủ.” Anh lập tức chạy xe tới một ngõ tắt, sau đó cùng Thiên Thiên đi bộ đến Kentucky.

Dựa theo tính cách của cô, Kentucky tuyệt đối hợp ý cô nhất, lại biết cô rất mê đồ nướng Orleans. Thẩm Hạo dường như có thể đọc hiểu tâm ý của cô, thay cô kêu hai phần đồ nướng, Thiên Thiên ăn đến dầu mỡ đầy mặt, đắc ý mút lấy ngón tay, ngẩng đầu phát hiện Thẩm Hạo đang chăm chú nhìn cô, cô đỏ mặt lên, “Nhìn cái gì vậy? Không thấy qua mỹ nữ ăn đùi gà à?” (ọe ọe….)

Giọng Thẩm Hạo không nặng không nhẹ bay tới trong tai cô, “Mỹ nữ ăn đùi gà thì thấy nhiều, nhưng chưa từng thấy mỹ nữ ăn hai phần đùi gà, còn có mỹ nữ thích mút ngón tay.” (hahahahah)

Thiên Thiên tự nói với mình, trước mặt là cấp trên của cô, việc nhỏ không nhịn làm sao làm chuyện lớn, để cái miệng đê tiện của anh ta nói đi. Cô ngoáy ngoáy lỗ tai, còn hừ một cái. (ách =’= rửa tay chưa mà đi ngoáy lỗ tai vậy nà)

Thẩm Hạo chán nản, mỗi lần ở bên Thiên Thiên, anh đã vạn phần khắc chế, nhưng vẫn là nhịn không được trêu đùa cô, lại thích nhất là xem bộ mặt biểu cảm phong phú và kiểu thở phì phì nhưng muốn làm bộ dạng chẳng hề để ý của cô, nhưng theo như chuyên gia tình yêu “tự xưng” Bùi Tử Mặc nói, việc này đối với kế hoạch theo đuổi con gái mà nói, là nhược điểm chí mạng. Thử hỏi có cô gái nào không muốn được nâng niu trên tay, ai lại muốn bị trêu cợt và chế giễu. nhưng có lúc, anh không thể ngăn mình mở miệng nói bậy a.

Thẩm Hạo quyết tâm đổi phương thức khác, anh bình tĩnh nhìn Thiên Thiên, đưa qua mấy tờ khăn giấy, dịu dàng nói: “Lau miệng cho sạch đi.”

Thiên Thiên đỏ mặt nhận khăn giấy, nhẹ nhàng lau khóe miệng.

“Thiên Thiên trước đó em chuẩn bị hết sức đầy đủ, vì cái gì lúc trình bày lại nhìu lần ấp úng?” Ánh mắt Thẩm Hạo không có rời khỏi khuôn mặt cô.

Không nhắc còn đỡ, vừa nhắc tới Thiên Thiên tức đầy bụng. Cô bực bội mở miệng, “Giám đốc Thẩm, ông Tom rất giỏi tiếng Trung, sao trước đó anh không nói cho tôi biết?” hại cô lo lắng tiếng Anh không qua cửa được, vài ngày liền không ngủ ngon giấc.

Thẩm Hạo không nhịn được cười, “Thì ra vì chuyện này mà em nổi cáu với anh.”

Thiên Thiên trừng anh, vậy mà còn cười được.

“Anh biết ông Tom biết tiếng Trung nhưng không rõ trình độ ông ấy tới đâu, huống chi ông ấy trước giờ chưa từng sử dụng tiếng Trung trong cuộc họp, đây là lần đầu phá lệ.” Thẩm Hạo hơi cong khóe miệng, “Không biết nên nói vận khí của em là tốt hay xấu đây.”

“Thật?” Thiên Thiên bán tín bán nghi.

“Anh làm gì phải gạt em?’ Thẩm Hạo cười khổ, anh thường xuyên đả kích và trêu đùa Thiên Thiên, lần này nói thật cô lại không tin, đây có tính là quả báo a.

“Anh ức hiếp tôi còn thiếu sao?” Thiên Thiên thì thào tự nói.

Thẩm Hạo nghẹn lời. Đây là vụ án tự nâng cục đá đập đầu mình a.( VTST: =)), tội anh quá, lại đây bọn này thương thương, Thiên tỷ: *liếc Hạo ca* thử qua đó xem :-“)