Chương 35

Giản Dao cùng Bạc Cận Ngôn đi xem thi thể của hắn. Đó là nhà xác của một đơn vị trực thuộc Bộ Công an. Bốn bức tường trong phòng màu xám trắng, không khí lạnh lẽo, nghiêm túc và không có sinh khí.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy xác chết, Giản Dao vẫn cảm thấy cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.

Hắn bị thiêu, chỉ còn bộ xương đen sì, gương mặt hoàn toàn bị hủy hoại. Điều duy nhất có thể nhìn ra là người hắn cao lớn, không béo, không gầy, trùng khớp với đặc điểm người đàn ông trong lời khai của Doãn Tư Kỳ. Nghe nói, trong quá trình lái xe tháo chạy, hắn đã đâm phải lan can bảo vệ trên đường quốc lộ. Xe ô tô rơi xuống vực, nổ tung nên hắn mới bị thiêu cháy.

“Có đúng là hắn không?” Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn.

Hôm nay, dù thời tiết nóng bức nhưng Bạc Cận Ngôn không mặc áo sơ mi như thường ngày mà diện com lê, thắt cà vạt chỉnh tề. Đến đôi giày da cũng bóng loáng. Giản Dao hiểu tâm lý của anh. Điều này chứng tỏ anh coi trọng lần đầu tiên gặp hắn, tuy đối phương chỉ còn là cái xác chết cháy đen.

Bạc Cận Ngôn không trả lời câu hỏi của Giản Dao, cúi đầu nhìn chằm chằm thi thể mấy giây, sau đó khóe miệng nhếch lên: “Hi.”

Giọng nói của anh trầm thấp, ôn hòa, nơi đáy mắt thấp thoáng ý cười rất nhạt.

Giản Dao đã quen với tính cách của Bạc Cận Ngôn nên vẫn điềm nhiên như không. Nhân viên của nhà xác đứng bên cạnh hết sức kinh ngạc: “Phó giáo sư quen biết người chết?”

Bạc Cận Ngôn quay người đi ra ngoài.

Tại một phòng hội nghị của trụ sở Bộ Công an. Đèn trong phòng sáng trưng, bàn gỗ đen uy nghiêm. Mọi người ngồi xung quanh chiếc bàn, bầu không khí rất nặng nề. Bạc Cận Ngôn cũng là một trong số đó. Anh ngồi với đại diện của phía Trung Quốc. Bạc Cận Ngôn lúc này hoàn toàn khác người đàn ông hôm qua mỉm cười, gọi Giản Dao là “nữ hoàng”. Vẻ mặt lạnh lùng và tập trung, ánh mắt sắc bén bức người, giống một chuyên gia trẻ tuổi tài cao thật sự. Giản Dao biết, đây chính là hình ảnh chân thật của anh trong khi làm việc. Với tư cách là trợ lý của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao cùng các nhân viên ngồi ở hàng ghế sau, yên lặng lắng nghe.

Một đầu của bàn tròn là mấy người Mỹ gốc Hoa, đại diện của FBI. Đầu tiên, bọn họ đưa ra kết quả giám định ADN: “Các vị, chúng tôi đã hoàn thành việc kiểm tra và đối chiếu với kho ADN, có thể xác nhận thân phận của người chết.”

Bọn họ mở máy chiếu. Trên màn hình trắng ở phía trước xuất hiện hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi người châu Á. Hắn mặc bộ com lê, thân hình cao lớn nổi bật.

“Người chết là Giang Hạo, hai mươi bảy tuổi, kỹ sư IT, người Mỹ gốc Hoa.” Đại diện FBI đột nhiên quay sang Bạc Cận Ngôn, giọng nói mang hàm ý sâu xa: “Simon biết cậu ta.”

Đại diện FBI vừa dứt lời, mọi người đều cảm thấy bất ngờ. Giản Dao cũng kinh ngạc.

Ánh mắt của Bạc Cận Ngôn vẫn trầm tĩnh như nước, khóe miệng anh nhếch lên, để lộ nụ cười mỉa mai. “Thật vinh hạnh. Anh ta là một trong những nạn nhân may mắn được tôi cứu thoát khỏi bàn tay của tên ăn thịt người Hoa tươi.”

Sự thật là thế nào?

Xét từ mọi phương diện, Giang Hạo, thi thể được phát hiện trong chiếc ô tô của nghi phạm phù hợp với chân dung tội phạm do FBI phác họa. Đầu tiên là hình dáng. Từ kết quả xét nghiệm những vật thể còn sót lại trên người chết, có thể thấy lúc đó hắn cũng mặc com lê, trùng khớp với những gì Doãn Tử Kỳ nhìn thấy. Giang Hạo là người có IQ cao, gia đình giàu có. Hắn lặng lẽ về nước từ nửa năm trước, hoàn toàn có thời gian và năng lực lén lút theo dõi Bạc Cận Ngôn, thực hiện hành vi khiêu khích.