Chương 35

– Ê! Về nhà ngủ thôi em! Tôi lay nhẹ mũi nhỏ.

– Không! Đang ngủ ngon mà! Nhỏ lắc đầu.

– Ngủ ngon mà còn nói chuyện?

– Hi..hi! Nhỏ cười nhưng vẫn nhắm mắt.

– Anh về quê nội với em được không? Nhỏ hỏi và tròn xoe mắt nhìn tôi.

– Không được! Anh có nhiều việc phải làm lắm!

– Nhưng…! Môi nhỏ lại trề dài ra cả thước.

– Thôi ngoan đi, lần tới anh mua kem nữa cho ăn nhe! Không biết dụ nhỏ cách này có hiệu quả không.

Sài Gòn đã về khuya, đường xá vắng vẻ. Những ánh đèn đường hiu hắt, có lác đác những quán ăn đêm. Con đường vắng lặng chỉ còn tiếng động cơ phát ra từ chiếc xe. Nhỏ vẫn ngồi phía sau tựa đầu lên vai tôi, hai con người lướt đi qua từng hàng cây, con phố trong tiết trời trở lạnh về đêm.

Chúng tôi về nhà thì đã quá nữa khuya, lúc này thì tôi cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Có lẽ nằm xuống thì ngủ luôn một giấc đến trưa mai.

– Anh Khanh! Định ngã lưng ra thì thấy nhỏ đứng một đống ngoài cửa ôm hai cái gối to đùng.

– Sao chưa ngủ vậy em?

– Em sợ! Nhỏ chu mỏ tiến lại gần giường và nói.

– Sợ gì?

– Phòng bên đó có âm thanh gì đó thấy ghê quá à! Nhỏ nhăn mặt nói. Tôi chợt nhớ ra là do cái cửa sổ bị hỏng, có một vài khe hở tạo ra những âm thanh kì quái khi gió thổi vào.

– Ừ! Vậy em ngủ ở phòng này đi! Anh sẽ qua bên đó!

– Anh! Ở lại đi! Vừa bước xuống giường đi được vài bước thì nhỏ nắm tay tôi kéo lại.

– Hả? Sao được?

– Nhà này em ngủ không quen, một mình sợ lắm!

– Nhưng sao ngủ chung giường được?

– Xía… Ai cho anh ngủ chung giường? Anh nằm đất á!

– À…ờ! Kiểu này không biết nằm đất bao lâu nữa đây.

Trải một tấm nệm ra đất, vừa ngả lưng ra nằm một chút thì tôi đã đi luôn vào giấc ngủ.

Một buổi sáng không ánh nắng mặt trời, đêm qua do về nhà khá trễ, tôi ngủ một giấc thật sâu thì cũng đã gần 8 giờ sáng. Trời hôm nay hơi âm u, mới sáng sớm mà đã mưa rồi. Mọi thứ trong nhà đều được dọn dẹp ngăn nắp như mọi ngày, tôi biết đó là nhờ bàn tay của nhỏ. Nhưng sao hôm nay yên lặng quá, không có âm thanh nào phát ra từ nhà bếp. Tôi bước vào bếp thì đã thấy có sẵn những món ăn sáng do nhỏ làm, tôi thử đến phòng của nhỏ xem nhỏ đang làm gì thì thấy cửa phòng mở. Bước vào phòng, không có ai cả,ra nệm thì đã được xếp lại ngăn nắp.

Không biết nhỏ đã đi đâu từ sáng sớm thế nhỉ? Tôi quay lại nhà bếp cùng những món ăn nhỏ nấu. Một mẫu giấy được kẹp dưới đáy của một ly cà phê đen.

“Chào buổi sáng!

Em có việc phải đi, thấy anh ngủ ngon nên không dám đánh thức anh dậy. Em đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng cho anh rồi đó. Nhớ là phải ăn cho hết! Nếu không em nghỉ chơi đó!… ( ^. ^)

… Nhớ anh nhiều…!!! ( >.