Chương 35 – Bọn giang hồ liều lĩnh

Bọn người truy đuổi đã đoán đúng: Na Lan bơi sang đảo Hồ Tâm. Tuy không thể thay bộ đồ lặn, nhưng cảm giác hãi hùng đã buộc cô phải lao xuống nước bất chấp nóng lạnh ra sao. Cũng may mặt hồ bị phơi nắng cả ngày nên nước vẫn còn ấm.

Cô chỉ cảm thấy cô đơn, cô đơn không sao chịu nổi.

Tuy Na Lan chỉ là con gái độc nhất nhưng sự nuôi dạy của cha mẹ giảu lý trí cộng với tự thân rèn luyện đã ngăn không để cô biến thành cô gái chỉ quen ỷ lại. Cha mất hồi còn học cấp III, càng khiến cô sớm hiểu rõ khái niệm kiên cường là gì. Do tính cách hay do cô có khả năng thích ứng đều đúng, dù rơi vào môi trường nào cô cũng có thể nhanh chóng kết bạn thậm chí trở thành bạn thân.

Có lẽ vì quá lâu không gặp Đào Tử, hay có lẽ vì đã quá lâu không ở bên mẹ, hoặc là vì lâu nay không ngớt gặp nguy hiểm nên cô bị sốc tâm lý, cô bỗng cảm thấy cô đơn. Một mình cô bơi trên mặt hồ rộng lớn thế này, sao mà lẻ loi buồn tẻ.

Có lẽ vì không có Tần Hoài ở bên.

Có lẽ tại cô đã quen với việc bơi cùng anh ta, dù từng có vài lần cô bơi một mình, nhưng ít ra cô vẫn biết trên đảo đang có Tần Hoài, hoặc Tần Hoài đang đứng trên bờ chờ cô.

Tần Hoài thế nào rồi? Liệu có bị rơi vào tay bọn chúng? Hay là đã gặp bất trắc gì đó?

Tuyệt đối không phải bọn chúng đã đến gặp cô để “nói chuyện”,chúng đã cố tính bố trí hiện trường giả: gây tai nạn đâm xe rồi bỏ chạy.

Na Lan tưởng tượng có lẽ lúc nãy ở trên xe là lần cuối cùng gặp mặt Tần Hoài, đôi mắt cô trào lệ tan nhòa cùng nước hồ. Đầu óc cô cứ thế rối bời cho đến lúc các ngón chân bỗng đau buốt cô mới bừng tỉnh.

Cô nhận ra từ ngón chân lên bắp chân phải bỗng rất đau và căng cứng, đầu gối bị co lại, toàn thân không thể giữ thăng bằng trong nước. Cô gặp phải cơn ác mộng của người đang bơi: bất ngờ bị chuột rút. Nguồn cơn của nó là cuộc chạy trốn căng thẳng ghê gớm lúc nãy.

May sao cô rất biết cách ứng phó. Cô lập tức gắng hết sức trấn tĩnh, rồi nhanh chóng xuay người nổi lên mặt nước, đầu ngẩng cao, giữ thẳng toàn thân, sau đó đưa tay trái cấu chặt đầu gối phải, từ từ duỗi thẳng chân ra, cứ thế co vào duỗi ra vào lần, cảm giác đau dần dần tiêu tan.

Lúc này, sinh tồn là chân lý duy nhất. Na Lan ngửa người, chăm chú hít thở, nhắm mắt, thả lỏng toàn thân. Sau đó vung đôi tay xé toạc màn đêm đang bao trùm mặt hồ, tiếp tục bơi về phía trước.

Nhưng hình như từ phía xa xa có âm thanh gì đó vọng đến. Quá khuya rồi lẽ ra phải càng im ắng mới đúng. Lờ mờ cảm thấy bất an, cô dốc sức bơi nhanh hơn.

Khi đảo Hồ Tâm dần hiện ra rõ hơn trong màn đêm, âm thanh ấy lúc gần lúc xa nghe rất rõ. Là tiếng động cơ!

Một chiếc ca-nô đang lao về phía đảo Hồ Tâm!

Thực ra thì chẳng phải ban đêm thì không thể có ai đi thuyền dạo chơi trên hồ. Nhưng vì sự kiện vừa trải qua khiến Na Lan không cho rằng chiếc ca-nô đó ngẫu nhiên xuất hiện. Rất có thể vẫn là mấy tên truy binh kia kiên quyết chạy ra đảo để xử lý cô. Nếu đúng là thế, vì muốn trừ khử cô và Tần Hoài, chúng đã dùng đến hai ô-tô hạng nặng và một ca-nô, phải nói là thực lực khá hùng hậu, chả trách Phùng Triết mấy năm nay phải kinh hãi chúng.