Chương 35 – Lời yêu

Bạch Nhật Huyên ngồi xuống phía đối diện cô. “Có chuyện gì sao, chị Thi Âm?” Cô vẫn thực khách khí ân cần thăm hỏi người chị lớp trên này, mặc kệ trong mắt Chung Thi Âm, cô biết chính mình là một đứa con gái ‘hoành đao đoạt ái’ (ý: chiếm đoạt người yêu của kẻ khác).

“Tin tức hôm nay, cô đã xem?” Chung Thi Âm nhẹ nhàng hỏi, nâng cốc cà phê lên, nhẹ nhàng uống một ngụm.

Bạch Nhật Huyên gật gật đầu, “Em biết, chị tới tìm em là muốn nói em hãy buông anh hai ra, chúc mừng cho hai người, đúng không?” Cô không có thời gian giả ngu, trực tiếp nói toạt ra ý đồ của Chung Thi Âm, bởi vì cô không thể ngồi đây lâu được. Nếu Bạch Nhật Tiêu họp xong mà không thấy cô, nhất định sẽ lo lắng mà đi khắp nơi để tìm.

Chung Thi Âm nhẹ nhàng nở nụ cười, nhớ tới năm đó cô ta đứng trước mặt mình là một bộ ngây thơ, bản thân mình thế nhưng thật đúng là đã bị cô ta lừa. Kỳ thật, chuyện này cô ta còn rõ hơn so với bất kỳ ai. “Cô đã biết thì tôi không nói gì nữa. Hôn ước của tôi và Tiêu liên quan đến dự án hợp tác quốc tế của Chung thị và Bạch thị, một khi Tiêu cự tuyệt, không chỉ một mình dự án này không thể tiếp tục, mà ngay cả quan hệ của hai nhà Chung Bạch đều đổ vỡ. Tôi hy vọng cô có thể hiểu được tầm quan trọng của chuyện này. Người Tiêu chú ý nhất là cô, vậy nên cô là người thích hợp nhất để thuyết phục anh ấy.”

“Thực có lỗi nha, em không có cách nào giúp mọi người được hết.” Sau khi Chung Thi Âm vừa dứt lời, Bạch Nhật Huyên ngay lập tức mở miệng cự tuyệt, không có một chút hàm hồ nào. “Em thử qua rồi đó, nhưng anh hai tức giận lắm. Ích lợi chưa bao giờ là thứ ảnh để ý hết, huống chi chuyện của tụi em, từ đó cho đến giờ ảnh đều định đoạt hết á, em không có quyền quyết định gì cả.” Mỗi câu cô nói đều là thật. Tuy rằng Bạch Nhật Tiêu rất cưng cô, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải ngoan ngoãn nghe lời anh.

Chung Thi Âm có chút ngạc nhiên đối với phản ứng của Bạch Nhật Huyên. Trong ấn tượng của cô, Bạch Nhật Huyên vốn là một người không có chủ kiến, là một cô gái ngây thơ người khác nói gì cũng nghe theo. Từ bao giờ cô ta lại trở nên quyết đoán và kiên quyết đến như vậy?! Nhưng mà cho dù nói như vậy, cô vẫn không phục nổi Bạch Nhật Huyên, vẫn còn có chiêu sau. Chung Thi Âm buông ly cà phê trong tay ra, “Chẳng lẽ cô tình nguyện cùng anh ấy vi phạm đạo đức luân lý, yêu đương em gái của mình sao? Cô có nghĩ tới hay không, sự thuận theo này của cô, với anh ấy mà nói, là thế nhân nhục mạ. Cô nhẫn tâm hủy đi tiền đồ của anh ấy sao?” Những câu của Chung Thi Âm đều là ép hỏi. Thái độ cường thế như vậy, là muốn ép Bạch Nhật Huyên phải đầu hàng.

Bạch Nhật Huyên vui vẻ cười, “Tụi em không phải là anh em, không có huyết thống gì cả.”

Không thể nghi ngờ gì vẻ khiếp sợ của Chung Thi Âm bây giờ. Bọn họ không phải là anh em?! Cô ngây ngốc nhìn Bạch Nhật Huyên. Nụ cười rạng rỡ trên mặt cô ta khiến cô không thể xen vào. Cô nhớ rõ lúc trước Bạch Nhật Huyên cự tuyệt Bạch Nhật Tiêu như thế nào. Bây giờ lại vui vẻ tiếp nhận, chuyện bọ họ không phải là anh em ruột, hoàn toàn là sự thật!

Cuộc nói chuyện giữa hai cô gái không thể tiếp tục được nữa, không khí đột nhiên trở nên chán ngắt. Chung quanh bỗng xuất hiện điều gì đó kỳ lạ. Ngay lúc này, Bạch Nhật Huyên không cần quay đầu lại cũng biết, anh đã đến.