Chương 35 – Người quen

Sau khi Chương Tâm Dật thôi việc ở công ty, người tiếp quản công việc của cô là Bạch Hiểu Hiểu lại bị vô cớ khai trừ. Tuy rằng, bề ngoài cô ta tỏ ra là tự mình xin thôi việc, nhưng nội bộ bên trong mọi người đều hiểu rõ là Mạc Tu Lăng tự mình hạ mệnh lệnh đuổi việc cô ta. Không ai biết nguyên nhân vì sao, bọn họ đều đồn đại là Bạch Hiểu Hiểu lần này chắc chắn đã trộm gà không được còn mất cả gạo. Nhưng chuyện này vẫn chưa có gì to tát, người duy nhất bị ảnh hưởng bởi chuyện này chính là Diệp Tư Đình. Không còn Bạch Hiểu Hiểu thì công việc của Diệp Tư Đình lại tăng lên gấp đôi, chí ít cho đến khi Chương Tâm Dật quay lại công ty thì cô ta còn phải tiệp tục bận rộn như vậy.

Nhưng năng lực của Diệp Tư Đình quả thực rất tốt, hoàn toàn có thể đuổi kịp tiến độ, hơn nữa còn phối hợp rất ăn ý với Mạc Tu Lăng, có thể làm được tất cả mọi việc anh yêu cầu.

Ngay cả Mạc Tu Lăng cũng cảm thấy kỳ quái, trước đây Chương Tâm Dật cũng theo anh hai tháng mới có thể ăn ý, vậy mà với Diệp Tư Đình hầu như không cần quá nhiều thời gian. Anh lắc đầu, không nghĩ tiếp nữa.

Diệp Tư Đình hầu như ôm đồm tất cả việc lớn nhỏ. Cô ta bưng một tách cà phê mang đến phòng làm việc của Mạc Tu Lăng: “Mạc tổng, uống một tách cà phê đi!”

Mạc Tu Lăng vẫn nhìn tài liệu, anh cầm lấy tách cà phê, không quên nói một câu: “Cảm ơn.”

“Đây đều là công việc của em.”

Mạc Tu Lăng đặt tách cà phê xuống bàn: “Khoảng thời gian này phải để cô vất vả rồi.”

“Không có gì, vừa đúng lúc em cũng muốn biết tiềm năng của mình có được đến đâu.” Diệp Tư Đình cười, “Nhưng em vẫn có chút tò mò, tại sao anh lại đuổi việc Bạch Hiểu Hiểu…”

“Bởi vì một việc riêng.”

Diệp Tư Đình thấy anh không nói nhiều, lúc này mới gật đầu đi ra khỏi phòng làm việc.

Buổi tối Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình tham gia tiệc rượu. Việc quan hệ xã hội của cô ta ngày càng thông thạo.

Lúc ấy, Giang Nhân Ly đang nằm ở nhà nghỉ ngơi, bỗng nhiên nhận được điện thoại Giang Nhân Mạn.

“Chị, có việc gì vậy?”

Giang Nhân Mạn vừa nghe thấy giọng điệu lười nhác của em gái liền tức giận: “Em thật đúng là nhàn rỗi?”

“Chị à, chị có ý gì vậy?”

“Nhàn rỗi đến nỗi cả chồng mình cũng không thèm quản.”

Nghe thấy giọng điệu tức giận của chị, Giang Nhân Ly lúc này mới ngồi dậy, sắc mặt cũng nghiêm túc hơn: “Chị muốn nói gì vậy? Nói rõ cho em xem nào.”

“Gần đây Mạc Tu Lăng tham gia tiệc lớn tiệc bé nào cũng đem theo một người.”

“Chuyện này rất bình thường mà, không là trợ lý thì cũng là bạn gái!”

Giang Nhân Mạn càng tức giận hơn: “Em tốt nhất nên đến xem người phụ nữ kia giống ai.”

“Cho dù cô ta giống ai cũng không liên quan đến em.” Giang Nhân Ly hơi lên giọng: “Chị cũng nhàn rỗi quá, ngay cả chồng em cũng muốn quản. Lẽ nào chị chưa từng nghe qua nắm tay quá chặt thì cát sẽ càng rơi nhiều? Anh rể em đi đã lâu cũng chưa có về, chị vẫn không thèm quan tâm.”

Đáp lại Giang Nhân Ly là một chuỗi dài tút tút.

Giang Nhân Ly lại nằm xuống, cô ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Lẽ nào cô chưa làm tròn phận sự của mình sao? Còn phải để người khác nhắc nhở mình trông coi chồng cẩn thận?

Đầu ngón tay cô di chuyển trên ga trải giường, người phụ nữ kia rốt cuộc diện mạo giống ai? Trên nét mặt Giang Nhân Ly xẹt qua một tia hiếu kỳ, cô vẫn muốn đi xem người đó giống ai.