Chương 35 – Tranh đấu

Những lời Tần Tang không phải đùa chút nào. Lúc này Dung Nham cũng cảm thấy bà mẹ vợ của mình không phải vừa. Anh đưa Diệp Mộc về nhà, lâu ngày không gặp, hai người đang cười tươi nói chuyện. Bước ra từ bãi đỗ xe, bên dưới lầu là một chiếc Ferrari trắng mới coóng, đang nháy đèn, cửa vừa mở, một thân hình cao lớn từ từ bước xuống, làn da ngăm đen khỏe mạnh rất đàn ông, những cơ bắp cuồn cuộn thoáng sau chiếc sơ mi thể thao bó sát người, giống như một diễn viên nam lãng tử, ngao du trong những bộ phim điện ảnh Mỹ- Tề Ngải Ức.

Dung Nham từ lâu đã biết anh ta và Diệp Mộc không có gì, chỉ là phản ứng của Diệp Mộc khi nhìn anh ta có thể gọi là ngạc nhiên và vui mừng, điều này khiến anh cảm thấy có chút không thoải mái.

Tề Ngải Ức vẫn như cũ, ôm chặt lấy Diệp Mộc, cười sảng khoái: “Baby… Có nhớ anh không?” Diệp Mộc thoát ra từ vòng tay anh cười: “Sao anh lại đến đây?” Tề Ngải Ức nhìn Dung Nham, trong lời nói có ngụ ý: “Mỹ Diễm tiểu thư nói em cần anh, nên anh đến đây”. Khóe miệng Dung Nham hơi nhếch lên.

“Hi” Tề Ngải Ức chủ động chào anh. “Lại gặp nhau rồi, anh vẫn khỏe chứ?”

“Vẫn thế thôi”. Dung Nham cười rạng rỡ. “Muộn thế này mới đến, tối nay nghỉ lại đây chứ?” Anh dùng tư thế của một nhân vật nam chính hỏi nhân vật nữ chính, Diệp Mộc gật đầu. Tề Ngải Ức xua tay: “Tôi đã đặt phòng ở khách sạn rồi, lần này tôi phải ở khoảng vài tháng, đi nghỉ, cũng là để hâm nóng lại tình cảm anh em với Tiểu Mộc Mộc yêu quý”. Anh lớn lên và học tập ở nước ngoài, rất ít dùng tiếng Trung, trong việc lựa chọn từ ngữ đôi chút có vấn đề. Dung Nham nghe thấy cũng biết đó là ý gì, những vẫn không thoải mái.

Buổi tối, tâm trạng Diệp Mộc rõ ràng là tốt hơn rất nhiều, Dung Nham nằm trên giường check email xử lý công việc qua điện thoại, cô ra ngoài nghe điện thoại rồi quay vào, bị anh dùng bàn tay siết chặt, xoay người đè xuống dưới. Diệp Mộc giơ ngón tay gõ gõ vào khóe miệng không vui của anh: “Chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Tề Ngải Ức chỉ có hứng thú với những động vật hoang dã sắp bị tuyệt chủng ở châu Phi hay Nam Mỹ gì đó thôi, anh ấy rất tốt với em, thực sự coi em là em gái ruột”. Thực ra, điều Dung Nham quan tâm chính là điều này. Tề Ngải Ức khiến anh có cảm giác không yên tâm, dường như chỉ cần anh không chăm sóc tốt cho Diệp Mộc, Tề Ngải Ức sẽ lấy thân phận là người bảo vệ để đưa cô đi. Nhưng những lời nói này không thể nói với Diệp Mộc, nếu không cô lại nghĩ đến mấy thứ linh tinh kia.

“Ai để ý đến anh ta chứ, anh là một người không tự tin đến thế sao?” Dung Nham cau mày, nằm ườn trên người cô, một lúc sau đã thấy nóng bừng, anh lấn tới. Những động tác thành thục của anh làm cho toàn thân Diệp Mộc mềm nhũn, kêu lên yếu ớt. “Đi tắm đã…” Dung Nham lập tức dừng lại, nắm lấy ngón tay bị thương của Diệp Mộc, cười nham hiểm: “Tay em đau không tắm được, hôm nay anh sẽ tắm cho em!” Diệp Mộc đâu có ngốc, sao có thể đồng ý được. Dung Nham không quan tâm, bế phốc cô lên, tiến về phía nhà tắm. Chẳng bao lâu sau, tiếng nước chảy và tiếng hơi thở gấp gáp đã hòa quyện vào nhau, bên trong cánh cửa nhà tắm khép hờ, sắc xuân nở rộ.

Ngọn lửa trong người Dung Nham cháy bừng bừng, không thể giải tỏa khiến anh cảm thấy cô cùng bức bối. Hai tiếng đồng hồ sau mới tắm xong, cuối cùng anh dùng một chiếc khăn tắm sạch sẽ bọc lấy tiểu quái thú yếu ớt, bế ra ngoài, bước chân anh có chút run rẩy. Đầu ngón tay yếu ớt của Diệp Mộc không cử động được nữa, Dung Nham quỳ trên giường, dùng khăn lau tóc cho cô, rồi cầm máy sấy lên sấy khô tóc. Sau đó ôm lấy tiểu quái thú, nhẹ nhàng kẹp vào trong lòng. Diệp Mộc cảm thấy eo mình như gãy rời rồi nhưng không thể nào ngủ được. Từng hơi thở của Dung Nham phả vào sau lưng cô, cô dùng hết sức lực quay người lại, đối diện với anh.