Chương 35 – Uống không say sẽ không tỉnh lại

Mấy ngày sau đó thời tiết rất đẹp, con chó mực suốt ngày nằm dưới ánh mặt trời ngủ gà ngủ gật ở trước cửa nhà, làn sương mù trong núi tan dần, một vài cành cây đã trổ ra những chiếc mầm non xanh biếc, con đường lớn dẫn xuống núi đã hoàn toàn mở lại bình thường, người dân trong bản Miêu Đông nườm nượp đeo những chiếc gùi lên và đi ra khỏi nhà, tất cả cảnh tượng này đều báo hiệu rằng bước chân của mùa xuân đang đến gần.

Nhưng không phải tất cả mọi người đều bị lôi cuốn bởi sự ấm áp của mùa xuân. Trải qua những ngày ở nhà anh chị Cổn mà mỗi một ngày dài như một năm, Trì Trinh và Tuần Tuần đều đã thích nghi với cuộc sống gia đình của nhà anh chị Cổn, mặc dù không ai muốn nghĩ nhiều rằng sự thay đổi đó có nghĩa là gì, nhưng trong lòng đều cảm thấy buồn bã.

Khi Tuần Tuần lần đầu nhắc với Trì Trinh rằng, các chuyến xe xuống núi đã khôi phục bình thường thì cái chân bị thương của Trì Trinh bất ngờ có dấu hiệu tái phát, cái chân đã có thể bước đi khi tự chống nạng bỗng nhiên trở cơn đau dữ dội khiên Trì Trinh không thể xuống khỏi giường, chỉ cần hơi cử động một chút là đau tới mức phải nhăn mặt. Lúc đầu anh chị Cổn nghĩ đủ mọi cách mà vẫn không giải quyết được, trong lúc cuống quýt lại định đi mời thầy thuốc ở trạm y tế đến, nhưng Tuần Tuần đã ngăn họ lại.

Tối hôm qua, bóng đèn trong phòng bị cháy cô đã không làm gì, thế mà sáng sớm hôm sau đã thấy được thay bằng một cái mới. Anh chị Cổn đều không biết về chuyện này, thế thì chỉ còn lại cái người cứ ra vẻ như chạm xuống đất là sẽ chết ấy.

Tuy vậy, trước mặt Trì Trinh, Tuần Tuần không nói gì. Có lẽ cô đang thử tự thuyết phục mình, bóng đèn cũng có chức năng tự phục hồi. Trì Trinh vẫn cứ trùm chăn ngủ say trên giường, chuyện gì cũng phải chờ Tuần Tuần chăm sóc, anh chị Cổn cười khà khà giả như không biết gì, mọi người đều ngầm giao ước với nhau không nhắc gì đến chuyện đường đã thông.

Chỉ đáng tiếc là cho dù dối mình và dối người như thế nào, thì chuyện gì đến cũng sẽ đến. Buổi trưa hôm ấy, Tuần Tuần vừa mang cơm đến trước giường cho Trì Trinh thì chị Cổn từ ngoài cửa cuống quýt vẩy tay với cô. Tuần Tuần bước ra khỏi nhà, nhìn thấy anh Cổn dẫn hai người lạ mặt bước vào với vẻ mặt rất phức tạp. Không chờ cô hỏi thì đối phương đã tự giới thiệu, người có vẻ lớn tuổi hơn là cán bộ bản, còn người ăn mặc có vẻ là người thành phố thì là người của công ty cử đến đón Trì Trinh.

Trì Trinh không còn cảm thấy muốn ăn cơm nữa. Anh Cảm thấy hối hận vì khi cha mẹ anh gọi điện đến hỏi về tình hình của mình, anh đã nói cho ông biết chuyện anh gặp sự cố và bị kẹt tại Cốc Dương Sơn. Cha anh cũng biết rõ, di cốt của người vợ cũ hiện đang được đặt tại Huyền Chân Các trên Cốc Dương Sơn, nghĩ đến cảnh trong những ngày Tết con trai một mình lên thăm mộ mẹ và bị thương ở chân, tình phụ tử và sự ân hận trong lòng ông trỗi dậy, ông đã liên lạc với bộ phận cũ ở đây, và chỉ chờ khi đường vành đai quanh núi được giải tỏa, lập tức sai người của công ty đi tìm Trì Trinh, đồng thời yêu cầu, dù thế nào cũng phải đưa được Trì Trinh bình an trở về.

Trì Trinh lộ vẻ mặt lạnh lùng và tối sầm còn hơn cả mấy hôm trước, nhưng chuyện đã đến nước này thì cũng không thể kiếm cớ kéo dài thêm được nữa. Tuần Tuần nhanh chóng hiểu rõ sự việc và bắt tay vào thu dọn đồ đạc, trong đó có một chiếc áo bị chân của Trì Trinh đè lên, cô ra hiệu cho Trì Trinh nhích người để cô tiện lấy nó ra, không ngờ Trì Trinh vô cớ nổi nóng, bật ra một câu: “Lui cái gì mà lui, không nhìn thấy chân tôi bị thương à?”.