Chương 36

Không đợi tôi gọi lại, điện thoại di động của tôi lại lần nữa vang lên, tôi giật nảy, nhìn màn hình di động, a, lại là Trình Gia Gia, lòng tôi sinh hổ thẹn, vì đánh bài mà bỏ quên di động, tôi đúng là con ma bài bạc mà, tôi có thể tưởng tượng được bộ dạng râu dựng mũi phì phò của ca ca Gia Gia vào lúc này.

“Em ở đâu, vừa rồi sao không nghe điện thoại của anh?” Giọng Trình Gia Gia có chút bình tĩnh dị thường, đây không phải tác phong của anh. Tôi một bên áy náy, một bên đoán tâm tình của anh thế nào.

Vì để thay đổi sự chú ý của anh, tôi đánh đòn phủ đầu, hỏi anh cả một đại đội vấn đề: “À, em đi ra ngoài một chút, mà anh ở đâu thế, hôm nay bề bộn nhiều việc lắm sao? Đúng rồi, em có gửi cái tin nhắn đó, anh nhận được chưa?” Thật hổ thẹn, tin nhắn gì tôi cũng chưa gửi, tôi không phải em bé ngoan rồi, tôi nói dối.

Phản ứng của Trình Gia Gia lại ngoài dự đoán của tôi, anh không nghe lời của tôi, cũng không hỏi tới lúc nãy vì sao không nghe điện thoại, chỉ bình tĩnh trầm giọng hỏi tôi: “Em ở khách sạn nào? Phòng mấy?”

Cho dù anh cực lực che giấu, nhưng tôi vẫn nghe ra một tia nghiến răng nghiến lợi, này, anh hỏi mấy thứ đó làm gì, canh chừng cũng tỉ mỉ quá rồi đó: “Khách sạn XX, 8934…”

Trình Gia Gia không đợi tôi hỏi anh làm gì, cúp điện thoại ngay. Trình Gia Gia kiểu này thật không bình thường chút nào.

Tôi không an tâm Trình Gia Gia, anh đang bức bối thì phải, trước kia trong lòng không vui thì biểu lộ ra ngay, chưa từng bình tĩnh thế này, làm tôi có cảm giác biển yên trước khi dông tố bão nổi, tôi gọi lại lần nữa: “Sao thế? Anh làm sao vậy?”

Nghe điện thoại là lão Lục bạn Trình Gia Gia: “Nha Nha, lão Tam nó đang lái xe.”

Tôi càng lo lắng, anh tức giận như thế mà còn lái xe, không an toàn chút nào, tôi thấy qua hậu quả lái xe không chuyên tâm của anh rồi đó nha, tôi không khỏi mở miệng hỏi lão Lục: “Anh ấy sao vậy, Tiểu Lục tử?”

Trước nay lão Lục cực kì không thích cái tên này, bây giờ càng lớn tiếng kháng nghị: “Tiểu nha đầu, gọi Lục ca, nếu không anh không cho em biết tình trạng của lão Tam đâu.”

Tôi đang sốt ruột, lão Lục lãi còn rối rắm xưng hô lên, thật là cái tên gia hỏa dài dòng không biết tùy mặt gửi lời, lúc này tôi nghe Trình Gia Gia trong di động không hài lòng hừ một tiếng, lão Lục lập tức không dài dòng, nhanh chóng nói vào vấn đề chính: “Lão Tam rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.”

Tuy rằng lão Lục nói thật nghiêm trang, nhưng giọng hắn trong điện thoại vẫn không giấu được vẻ vui mừng khi người khác gặp họa.

Tôi lại nghĩ một chút, chỉ không tiếp điện thoại của anh thôi mà giận đến vậy sao, hẳn là còn có chuyện khác, tôi nhanh chóng thay đổi khẩu khí chụp lấy cái mông ngựa của lão Lục: “Lục ca à, rốt cục anh ấy làm sao vậy?”

Lão Lục thở dài, tiếp tục kích Trình Gia Gia: “Nha Nha, em thật có bản lĩnh đó, nhớ ngày ấy lão Tam nhà ta uy phong, là giấc mộng của bao nữ sinh trong trường, mệnh danh là sát hoa vô địch, không ngờ gần đây động tới nụ hoa nhỏ là em, em cư nhiên bỏ rơi nó cả đêm, làm nó hắn gấp đến độ phát điên, hắc hắc, lão Tam lần này nằm gọn trong tay em rồi, sợ em bị người khác cướp đi mất, nó cũng không nghĩ người đặc biệt như em lại có người thứ hai đâu.”