Chương 36

“Alo, tôi nghe đây”

“Anh Phác, không hay rồi, tên lái xe đó đã… đã bị thủ tiêu rồi. Không còn bất cứ manh mối nào về vụ án này nữa anh ạ. Kẻ chủ mưu đã xoá sạch mọi dấu vết rồi.”

“Không còn manh mối nào nữa sao?” Ông Phác trầm ngâm một hồi rồi khẽ hỏi. Trong lòng thực ra rất rối bời, ông thực sự không biết kẻ muốn giết bà Lan là ai. Niềm hi vọng tìm ra chân lý, lấy lại sự công bằng cho bà ấy đã tiêu tan rồi sao?

“Em xin lỗi, anh Phác, em…”

“Thôi được rồi, vất vả cho chú nhiều. Dù sao cũng cám ơn chú.”

Ông khẽ thở dài, lặng lẽ rít điếu thuốc lá trong tay. Khói thuốc phảng phất trong không khí.

“Tôi có lỗi với bà nhiều lắm”

~~~~~

Nặng nề kéo chiếc va li, nó thấy lòng mình nặng trĩu. Bỏ lại tất cả để chạy trốn thế này liệu có đáng không? Nó biết, như thế là hèn nhát, là kém cỏi nhưng nó chẳng muốn quan tâm. Bỏ hết đi, nó sẽ chẳng suy nghĩ nữa.

Có lẽ, khi bị tổn thương quá nhiều, con người sẽ trở nên chai lì hơn chăng. Bật cười với cái suy nghĩ đó của mình, nó cảm thấy mình đã để tâm quá nhiều rồi. Tình cảm giữa nó và Huy đáng trân trọng như thế mà nó còn nỡ phá bỏ thì huống chi chuyện ra đi cỏn con này. Khi nó đi, thời gian sẽ xoá nhoà tất cả. Mọi chuyện rồi sẽ trở về đúng với quỹ đạo của nó, Huy sẽ quên nó và tìm được tình yêu mới của mình, xứng đáng với cậu ấy hơn.

Chẳng phải đó là những điều mà nó muốn hay sao? Thế nhưng, sao trong long nó lại cảm thấy khó chịu, bứt rứt khi nghĩ tới việc Huy quên nó, tay trong tay với một đứa con gái khác?

Bực bội kéo chiếc vali đi vào phòng làm thủ tục, nó sẽ không nghĩ tới Huy nữa, không nghĩ nữa. Cậu ấy sẽ ổn, nó cũng sẽ ổn thôi. Từ nay về sau, cậu ấy có yêu ai cũng không liên quan gì đến nó hết. Chỉ cần cậu ấy hạnh phúc thì nó cũng sẽ luôn vui vẻ.

Cất giữ hình bóng của Huy vào sâu trong trái tim. Nó khẽ cười.

“Huy ơi, cậu phải thật hạnh phúc nhé!”

~~~~

“Linh! Linh đâu rồi?”

Huy bám lấy bả vai Ken mà lắc mạnh làm cậu nhóc phải nhăn mặt vì đau. Cố gắng gỡ hai tay của Huy xuống, cậu khẽ thở dài.

“Chị ấy đi rồi. Chị ấy không muốn ai đến tiễn cả. Lẳng lặng mua vé máy bay, lẳng lặng đi. Ngay cả em cũng chẳng được biết.”

“Cô ấy dứt khoát đến vậy sao? Ngay cả câu tạm biệt cũng không nói với anh. Ken, anh đáng ghét đến vậy ư?”

Huy đau khổ ngồi xuống bậc thềm trước cửa nhà. Cậu lấy hai tay ôm đầu, cố sức gạt bỏ hình ảnh của Linh. Thế nhưng, càng cố gạt bỏ nó thì hình bóng của Linh lại càng rõ nét. Vẫn nụ cười ấy, vẫn vẻ vô ưu vô lo ấy, nét hồn nhiên vô tư của cô ấy và cả những giọt nước mắt đau buồn, phút yếu đuối đến nhói lòng vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí cậu.

Đâu thể nói quên là quên ngay được. Huống chi cậu không bao gìơ muốn quên cô ấy. Linh sẽ luôn ngự trị trong trái tim cậu ngay cả khi cô ấy không còn cần cậu bên cạnh nữa.

~~~

“- Không được đâu, cậu phải chơi với tớ…..

-Tại sao tớ phải chơi với cậu chứ…không thích

– không được, cậu phải chơi với tớ, nếu không thì tớ biết chơi cùng ai chứ.!!! Đi mà làm ơn đi mà…

– Không!!!!! Chơi với con gái phiền phức lắm, suốt ngày mè nheo..

– Tớ sẽ không mè nheo.

– …khóc nhè????

– tớ cũng sẽ không khóc.

– Thôi. Tóm lại tớ sẽ không chơi cùng con gái đâu….

Cậu bé đẹp trai trắng trẻo nói rồi quay người bước đi bỏ lại cô bé thắt bím hai bên đang ngồi bệt dưới đám cỏ với hai hàng nước mắt lưng tròng. Đột nhiên, cô bé đứng phắt dậy, rồi nhanh như cắt, tóm lấy cổ cậu bé cứng đầu đang đi đằng trước kia mà hét:

– Nếu cậu nhất quyết không chơi với tớ, sau này nhất định tớ sẽ lấy cậu…..”

“- Tớ ước…sau này tớ sẽ gặp được một hoàng tử thật đẹp trai, học cực giỏi, anh ấy phải thật oai phong, bệ vệ. Luôn luôn yêu thương tớ và che chở tớ suốt đời…..

– Vậy…nếu tớ cũng được như thế…

Cậu bé ngập ngừng:

– Ý…tớ là..nếu….

– A…cậu nhìn kìa…sao băng đấy… Đẹp quá. Tớ ước thêm đây.

– Này, lúc nãy cậu nói cái gì vậy, nói lại đi. Cậu nói nhỏ xíu à, tớ chả nghe thấy gì hết.

– Thôi, không nói nữa, tớ quên rồi.

– Thật sao? Nó nghi ngờ hỏi lại.

– Thật mà…

– Thật ???

– Ừ, mà sao cậu phiền phức thế? Cậu bé nổi cáu.

– Á… à…cậu vừa nói ai phiền phức hả? Tớ phải xử lý cậu mới được…

– Thôi…thôi…mà. Tớ … đùa đấy… đùa mà… đừng..chọc lét…tớ nữa…hi..hi…ha…ha……”

« – Đừng buồn nữa được ko?

– Lỗi là tại tớ . Vì tớ…

– Thôi. Tớ sẽ ko nhắc đến chuyện này nữa. Chúng ta chơi trò trốn tìm nhé.

– (Lắc đầu)

– Đuổi bắt vậy.

– (Lắc đầu)

– Vậy…chơi trò của con gái nhé. Nhảy dây ấy…

– (Vẫn lắc đầu)

– Làm thế nào bây giờ. Hay là chơi trò siêu nhân được ko ?

– Siêu nhân á. – Cô bé tò mò.

– Ừ. siêu nhân.

– Nhưng siêu nhân là của con trai mà.

– Vậy thì…chơi trò ‘ siêu nhân ước ‘ nhé !

– Trò ấy là trò gì ?

– Siêu nhân biết ước ấy. Thế này nhé. Cậu sẽ cầm con siêu nhân vàng này. Sau đó ước một điều để siêu nhân thực hiện điều ước ấy cho cậu. Hiểu ko ?

– Ưm….

– Ừ. Tớ cũng ước. Siêu nhân đỏ sẽ giúp tớ.

– …

– Thử đi.

– Thôi được. Tớ sẽ thử.

– Mà này. Cậu ko được khóc đâu nhé. Siêu nhân… ừm…sợ nước mắt con gái lắm đấy.

– Thế à.

– Ừ.

– Vậy tớ sẽ ko khóc nữa.

– Còn nữa. Cậu phải cười thật nhiều vào. Siêu nhân rất thích con gái hay cười. Như thế, siêu nhân sẽ giúp cậu nhiều hơn.

– Thật sao ?

– Ừ.

– Vậy thì tớ sẽ cười.

– Hà Linh này, cậu có biết tớ muốn siêu nhân của tớ làm gì cho tớ ko ?

– Làm gì ?

– Làm cho cậu béo như heo…

– Á…cái gì cơ…

– Cậu nhìn cậu xem. Mấy tháng nay cậu lười ăn lắm. Nên siêu nhân sẽ …hehe.. – Cậu bé cười đểu.

– Không được. Không được. Tớ ko muốn làm heo đâu.

– Vậy thì cậu nhớ cười nhiều vào nhé. Cười nhiều sẽ ko giông heo chút nào đâu.

– Được rồi. »

“ – Hứa đi nào. Vứt bỏ cái quá khứ đau buồn ấy đi. Sống tốt hơn với những gì mình đang có, như thế cuộc sống sẽ có ý nghĩa gấp nhiều lần.

– Có thể…vứt bỏ dễ dàng …thật sao?

– Đương nhiên rồi. chỉ cần cậu nghĩ đến những cái tốt đẹp nhất. Nghĩ rằng, mỗi ngày ta được sinh ra trên thế gian, được sống… đã là điều hạnh phúc và có ý nghĩa nhất rồi. Bên cạnh cậu vẫn còn rất nhiều người quan tâm tới cậu và…ko ai muốn nhìn thấy một Trần Hà Linh lúc nào cũng ủ rũ đâu.

– Nhưng…

– Mẹ cậu… đã rất đau lòng khi thấy cậu như thế.

– …

– Tớ cũng vậy. Ko dễ chịu chút nào đâu.

Nó vòng tay ôm ngang bụng Huy, tựa vào lưng cậu.

– Cho tớ mượn nhờ lưng cậu một chút nhé. Tớ buồn ngủ rồi.”

“ – Rốt cuộc, tớ là gì trong cậu hả Linh?

– Cái gì? – Một thoáng lúng túng đong đầy trong tâm trí.

– Với cậu, tớ là gì? – Huy lặp lại câu nói một lần nữa. Chiếc bóng đổ dài nghiêng ngả trên mặt đất.

– Là bạn thân. – Nó trả lời ngay tắp lự. – Thôi vào lớp đi. Chiều gặp lại nhé.”

« – Bởi vì…ngôi sao nhỏ luôn đứng đằng sao ngôi sao sáng nhất, dù rằng rất nhỏ bé, đôi khi chỉ là một dấu chấm rất mờ tựa như vô hình nhưng ngôi sao ấy lúc nào cũng được ở bên cạnh ngôi sao sáng kia. Chẳng phải như vậy sẽ rất hạnh phúc sao ?

– Nếu tớ muốn…làm ngôi sao nhỏ đó, cậu có đồng ý làm ngôi sao lớn nhất kia ko ?

– Là hoa lan, bông hoa tượng trưng cho tình cảm của tớ dành cho cậu. Tớ muốn cậu biết rằng tớ ko hề nói đùa, một chữ cũng ko, kể cả hai ngôi sao trên trời kia, tớ tình nguyện làm ngôi sao nhỏ đó để mãi mãi được ở bên và dõi theo cậu.

« Nghe tớ nói này, ngôi sao kia quả thực rất đẹp, nó là ngôi sao sáng nhất của bầu trời đêm. Thế nên, tớ ko thể làm ngôi sao đó, lại càng ko xứng đáng để cậu quan tâm, chăm sóc. Suốt 12 năm quen cậu, tớ chưa làm được điều gì cho cậu, tớ thậm chí còn ko hiêủ được người bạn thân nhất của mình đang nghĩ gì, tớ vô dụng, bất tài, ngay cả người mẹ yêu thương nhất tớ cũng ko bảo vệ được. Vì vậy, Huy à, tớ ko xứng đáng là người để cậu yêu đâu. Cậu rất tốt, nên cũng sẽ có nhiều cô gái tốt hơn xứng với cậu và yêu cậu thật nhiều. Cậu hãy tìm một người khác để làm ngôi sao sáng nhất trong lòng cậu, cô gái ấy nhất định đeo chiếc vòng này đẹp lắm… »

« – Tại sao cậu lại ko chấp nhận ? Tớ ko xứng với cậu sao ?

– Chẳng có lý do gì đâu, chỉ là…tớ ko phải là người để cậu đặt niềm tin. »

~~~~

Bầu trời xanh trong không một gợn mây. Huy lặng lẽ ngước lên, đúng lúc bắt gặp một chiếc máy bay màu bạc đang phát ra tiếng ù ù rồi vút cao lên bầu trời xanh thẳm ấy. Chiếc máy bay đã mang theo người con gái mà cậu yêu thương sang một đất nước khác, hoàn toàn xa lạ, mang cô ấy đến một nơi mà cậu không thể nhìn thấy hằng ngày, cô ấy sẽ có cuộc sống mới, có thể cũng sẽ tìm cho mình một tình yêu mà cô ấy có đủ niềm tin để giữ lấy nó. Cậu thực sự hy vọng cô ấy sẽ luôn cười, sẽ hạnh phúc vì đó là tình yêu của cậu dành cho cô ấy, cũng là người con gái đầu tiên mà cậu yêu.

Cậu tin mình có đủ niềm tin vào bản thân. Rằng cậu sẽ không bao giờ quên cô ấy, ngay cả khi cô ấy đã lãng quên cậu. Cậu sẽ chờ, dù chẳng biết có hi vọng hay không. Thời gian sẽ chứng minh tình cảm của cậu dành cho cô ấy sâu đậm đến thế nào.

“Linh à. Cậu là đồ ngốc, có biết không? Dù cậu có trốn ở đâu, tớ cũng sẽ tìm thấy cậu. Tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy, niềm tin của cậu chính là tớ. Tớ hứa đấy.”