Chương 36 – Cuộc tìm kiếm trong bức tranh nổi (Hết)

Tuần Tuần chưa ra khỏi nhà hàng thì đã có người đuổi theo, bước chân nhanh nhẹn, động tác mau lẹ, không phải là Trì Trinh mà là ông chủ quán sợ người ta ăn quỵt tiền.

“Xin lỗi, cô vẫn chưa trả tiền”, ông chủ cửa hàng ngăn trước mặt Tuần Tuần, nói với vẻ khó khăn.

Lúc đó Trì Trinh mới chậm chạp rời khỏi phòng VIP, chỉ vào Tuần Tuần nói với ông chủ vẻ cợt nhả: “Đúng đấy, đúng là cô ấy, cô ấy đã đến đây cùng với tôi”.

Cơn giận dữ không biết từ đâu kéo đến nhưng Tuần Tuần ngẫm nghĩ kỹ, chợt nhớ ra toàn bộ số tiền mặt của Trì Trinh đã để lại cho anh chị Cổn, còn việc rút tiền qua thẻ tại một nhà hàng bé như thế này chắc chắn cũng không thể được, trên người Trì Trinh hiện giờ đúng là không có lấy một xu.

Tuần Tuần đành phải thanh toán theo số tiền ghi trong hóa đơn, sau đó không thèm để ý đến Trì Trinh, tiếp tục đi về hướng đã định, Trì Trinh vội túm lấy tay cô từ phía sau.

“Đừng đi!”

Tuần Tuần cảm thấy đi cũng dở, ở không xong, trong lòng thoáng dậy lên nỗi xúc động muốn rơi nước mắt. Cô nói với Trì Trinh: “Anh là anh, tôi là tôi, chúng ta không thể nào trở thành người như mong muốn của nhau, vậy rốt cuộc anh bảo tôi phải làm gì bây giờ?”.

Trì Trinh nói: “Đưa tôi đi thêm một đoạn nữa không được sao? Ít nhất thì cũng phải tiễn tôi trở lại xe chứ”.

Buổi tối hôm nay thị trấn có lễ hội, xe của họ đậu tận cuối bãi. Tuần Tuần nhìn Trì Trinh chống nạng, thường là như vậy, khi Trì Trinh dở chứng thì hay làm cho người ta chỉ muốn đánh cho một trận nên thân, nhưng khi thay bằng một bộ mặt khác thì lại trông tội nghiệp tới mức dù cho có là người cứng rắn đến mấy cũng không thể nào từ chối được.

Tuần Tuần đỡ tay của Trì Trinh, đây là lần cuối cùng cô đáp ứng yêu cầu của anh, đưa anh đi một đoạn cuối cùng.

Khi hai người bước chân xuống những bậc thang của nhà hàng thì màn đêm đã bao trùm thị trấn dưới chân núi. Thị trấn hẻo lánh này cũng là nơi cư trú của phần đông người dân tộc thiểu số. Hôm nay vừa đúng tết Nguyên tiêu, thị trấn tổ chức lễ hội, đâu đâu cũng vọng lại tiếng pháo và tiếng chiêng trống của đội múa lân, múa sư tử. Nhà hàng nằm ở khu vực đông đúc của thị trấn, những ngọn đèn mới giăng lên và những chiếc đèn lồng treo ở khắp mọi nơi khiến cho đường phố dài sáng trưng như ban ngày. Trên đường phố là các quày bán hàng và những người đi xem, đông đúc, nhộn nhịp hơn hẳn trước khi trời tối. Tuần Tuần và Trì Trinh đứng giữa đám đông, giống như hai linh hồn phiêu dạt đến với điện đường hoan lạc.

“Đi thôi”, Tuần Tuần nói.

Họ lặng lẽ đi về trước mấy bước, phía trước có một nắp hố ga cũ hỏng nằm ngang đường, chợt nhớ đến cảnh tượng lần đầu hai người gặp nhau, cả hai đều đứng ngây ra.

Tuần Tuần định dìu Trì Trinh đi vòng qua, nhưng Trì Trinh thì cứ đứng nguyên trên chiếc nắp hố ga đó.

“Làm gì vậy?”, Tuần Tuần thở dài nặng nề.

Trì Trinh định kéo Tuần Tuần lại phía mình nhưng cô đã giằng tay anh ra rồi nói với vẻ không tự nhiên: “Anh muốn chết thì cũng đừng có lôi tôi vào”.

“Tôi không tin vào điều đó.” Trì Trinh khó nhọc xoay một vòng tại chỗ, “Nhìn đi, đây là sự nguy hiểm mà cô nói tới. Chuyện mà cô sợ chưa chắc đã xảy ra, chuyện sẽ đến thì dù có cố tránh cũng không tránh khỏi”.

“Tôi không điên cùng anh đâu”, Tuần Tuần bỏ mặc Trì Trinh ở đó và bước đi.