Chương 36 – Đã định trước

Mạc Tu Lăng không muốn giải thích gì, cũng không muốn nhiều lời. Thái độ của Giang Nhân Ly khiến anh hiểu được không có cái gì hay để mà nói. Cô cũng không ầm ĩ, chỉ ngồi yên lặng, thỉnh thoảng nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.

Trước khi đi ngủ, anh cuối cùng cũng phá vỡ bầu không khí im lặng: “Cô ấy không phải Đình Đình”

“Em biết.”

Hai người đồng sàng cộng chẩm, lần thứ hai bởi vì một chuyện không rõ ràng mà lặng im nhìn đối phương.

***

Mạc Tu Lăng bề bộn nhiều việc, hôm nay còn phải bớt thời gian đi kiểm tra tiến độ công trình. Khách sạn này là công trình lớn nhất gần đây, anh muốn nó trở thành khách sạn tráng lệ nhất thành phố nhưng chỉ muốn nó làm khách sạn tư nhân, không muốn mở rộng ra bên ngoài.

Nhưng tiến độ công trình vẫn không được tốt lắm, Mạc Tu Lăng đành phải tự mình đi kiểm tra.

Công nhân ở công trường đang khẩn cấp đẩy nhanh tốc độ, làm việc từ sáng đến tối. Mạc Tu Lăng vừa đến, quản đốc liền mang cho anh một chiếc mũ bảo hộ.

Mạc Tu Lăng nhận lấy, sau đó đưa cho Diệp Tư Đình một cái.

“Cô có cảm thấy với tiến độ này thì sẽ hoàn thành trong vòng mười tháng không?”

“Không thể.” Diệp Tư Đình trả lời.

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Mạc Tu Lăng nhặt dưới đất lên một hòn đá rồi ném ra xa.

“Nhưng như vậy cũng là bất đắc dĩ. Vì phó quản đốc Trương nghỉ việc, công nhân bãi công, cho nên mới bị trì trệ.” Diệp Tư Đình suy nghĩ một chút nhìn Mạc Tu Lăng, “Có lẽ là sẽ muộn hơn dự tính một tháng.”

Mạc Tu Lăng không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn những công nhân ở trên cao đang làm việc.

Đột nhiên, từ phía trên cao rơi xuống một thứ gì đó, Mạc Tu Lăng kéo Diệp Tư Đình lại, Diệp Tư Đình thuận thế dựa đầu vào trong lòng anh. Là một khối thép rơi từ tầng bốn xuống, may là không cao lắm cho nên lực va chạm không quá mạnh, chỉ xẹt qua cánh tay Mạc Tu Lăng.

Quản độc lập tức kinh sợ: “Mạc tổng, anh không sao chứ?”

Diệp Tư Đình lúc này cũng nhìn Mạc Tu Lăng, lập tức bảo quản đốc tìm một căn phòng để cô băng bó cho anh.

“Không sao.” Mạc Tu Lăng cũng không cảm thấy vết thương nghiêm trọng.

Quản đốc thấy Mạc Tu Lăng không có ý định truy cứu, lập tức theo lời Diệp Tư Đình đi sắp xếp.

Mạc Tu Lăng chỉ dặn bọn họ lần sau phải cẩn thận, anh không muốn xảy ra tình huống tương tự như vậy.

Mạc Tu Lăng vẫn bị Diệp Tư Đình lôi đi, cô ta xử lý vết thương cho anh. Ánh mắt cô ta kiên định, sắc mặt cũng rất bình tĩnh. Diệp Tư Đình đứng, Mạc Tu Lăng ngồi, anh vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt của cô ta.

Trong mắt cô ta hiện lên một tia lo lắng, Mạc Tu Lăng từ đáy lòng bỗng phát ra một tia kích động, anh thốt lên: “Đình?”

(*đập bàn*: không thể chấp nhận được tên Mạc Tu Lăng này!!!!!!!)

Diệp Tư Đình nhăn mặt, dừng tay lại: “Mạc tổng lại nghĩ tới người kia sao?”

Mạc Tu Lăng thở dài một hơi, sắc mặt có chút buồn vô cớ: “Cô ấy đã không còn.”

Diệp Tư Đình tiếp tục băng bó: “Thực ra cô ấy rất hạnh phúc.”

“Vì sao?”

“Bởi vì cho dù cô ấy đã không còn, nhưng anh vẫn nhớ kỹ cô ấy. Cho nên em mới nói cô ấy rất hạnh phúc.”

Vẻ mặt anh rất phức tạp, anh hình như nhớ tới cái gì. Anh đột nhiên cúi đầu, “Cô không hiểu đâu, tôi có lỗi với cô ấy.”

Diệp Tư Đình tay bỗng run lên, nghi hoặc nhìn Mạc Tu Lăng: “Vì sao anh nói như vậy?”

Mạc Tu Lăng lắc đầu cười: “Bởi vì tôi là một người ích kỷ, cho nên chỉ biết làm những chuyện ích kỷ.”