Chương 36 – Đồng Yên nổi giận

Đồng Yên nhận được thông báo phải đi công tác ở thành phố khác, nếu như bình thường khẳng định Lăng Khiên đã gọi điện cho lão Chu để bảo ông ta hủy bỏ sự an bài này, nhưng bở vì anh vẫn không nghĩ được cách nào để thẳng thắn nói với Đồng Yên, lại sợ trong thời gian này Tiếu Diệc Trần sẽ làm trái với điều kiện đi tìm Đồng Yên, cho nên khi Đồng Yên trưng cầu ý kiến của anh, anh trực tiếp thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ đáp ứng.

Đồng Yên đang công tác ở thành phố gần thành phố G, chủ yếu là đi quảng cáo, Lucy cùng đồng hành với cô. Còn Lăng Khiên cứ mỗi lúc trời tối cũng sẽ gọi điện cho cô.

Cô đi công tác ba ngày. Cô trở về vào lúc hai giờ chiều ngày thứ tư bằng máy bay. Mặt trời ở thành phố G rất ấm áp, bầy trời vạn dặm không mây, các cô từ phi trường đi ra ngoài trực tiếp bắt xe trở về công ty.

Quay về công ty, Thiến Thiến không có ở đây, Đồng Yên đem hợp đồng vừa ký với quản lý của công ty quảng cáo sửa sang lại, lúc xong đã là giờ tan làm. Cô lấy ra từ trong túi xanh một hộp quà xinh xắn, cười cười chuẩn bị đặt vào ngăn kéo bàn làm việc của Thiến Thiến, ngày mai sẽ cho cô ấy một sự bất ngờ vui vẻ lớn. Mới vừa đi tới bàn làm việc của Thiến Thiến, thì thấy trên bàn làm việc của cô ấy một tập bản thảo viết tay, trên đầu là một dòng chữ nói rõ nội dung hấp dẫn của bản thảo này.

“Tiếu Diệc Trần – tổng tài của tập đoàn Trần Dương tuyên bố sang năm tập đoàn Trần Dương sẽ rút lui khỏi thành phố G, tiếp tục chiến đấu ở các thị trường thành thị ở duyên hải khác để phát triển tốt hơn.”

Đồng Yên nhìn bản thảo vẫn còn chưa làm xong thì nhất thời đứng ngây ngốc không phản ứng, vẻ mặt mê man và khiếp sợ không thể nói ra lời. Cô hoàn hoàn không thể suy nghĩ được rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, Tiếu Diệc Trần tại sao lại quyết định để Trần Dương rút lui khỏi ngành truyền thông ở thành phố G này, nguy cơ của cổ phiếu Trần Dương vừa mới được giải trừ, lúc này đáng lẽ ra phải chiếm lại thị trường chứ? Anh tại sao phải lựa chọn rời khỏi đây? Cô không tin Tiếu Diệc Trần – một người luôn khinh địch như vậy lại bị đánh cho tới mức suy sụp. Anh làm như vậy nhất định là vì bất đắc dĩ, người nào đã buộc anh phải rời khỏi thành phố G?

Lăng Khiên cắn chặt môi, sắc mặt ngày càng tái nhợt, chỗ ngực trái tưởng như nhảu cả ra bên ngoài bị cô đè ép trở về. Cuối cùng cô nghe được một tràng tiếng chuông điện thoại dồn dập, cô giật mình mạnh một cái, qua thật lâu mới luống cuống trở về chỗ ngồi của mình.

Một dãy số lạ hiện không ngừng nhấp nháy trên màn hình điện thoại, không hiểu tại sao trong lòng cô dâng lên một dự cảm xấu, chuông điện thoại trong khi cô thấp thỏm bất an thì ngưng lại.

Nhưng khi cô khẽ thở ra một hơi dài, tiếng chuông như đòi mạng lại vang lên một lần nữa. Vẫn là mã số lại đó, cuối cùng cô quyết định nhấn nút nghe.

“Alo? Xin hỏi ai vậy?

“Yên Yên, là tôi, Tương Dao.”

“…….”

“Chúng ta gặp mặt nói chuyện.”

Không gian thoáng mát, phong cách ưu nhã của nhà hàng Tây cùng tiếng dàn du dương phiêu đãng trong không trung làm cho tâm tình người ta không tự chủ mà buông lỏng, nhưng không bao gồm Đồng Yên.

Cô nhìn người phụ nữ đối diện một thân trang phục đẹp đẽ kiểu gì cũng không thể hình dung ra đây là người bạn thân thiết nhất đã cùng mình ở chung phòng thời đại học. Đồng Yên nhìn Tương Dao không hề chớp mắt lấy một cái, trong lúc bất chợt có chút đồng cảm với cô ta. Mặc dù trên mặt cô ta là nụ cười không chê vào đâu được nhưng ánh mắt lại vô cùng mệt mỏi, mặc dù là cô ta bằng tuổi cô nhưng khóe mắt đã có một vài nếp nhăn. Đã bốn năm rồi hai người không gặp lại nhau nhưng hiện giờ trên người cô ta toát ra chút tang thương.