Chương 36: Kinh Khủng

Toàn bộ liệm phòng ẩm thấp và âm lãnh, bày ra một cái bàn vuông và vài cái ghế đều đã rất cũ, rất phù hợp với liệm phòng lạnh lẽo này.

Bạch phu nhân vội vả chạy lên mấy bước, đến trước một cổ thi thể, đưa cánh tay run lẫy bẫy ra, từ từ kéo miếng vải đậy màu trắng, lộ xuất gương mặt trắng bạch của Bạch Tiểu Muội.

Bạch phu nhân lắc lư một chút rồi mềm nhũn sụm xuống. Bạch thiên tổng và Ân Đức vội vã đợ Bạch phu nhân, Tống Vân Nhi cũng chạy đến trợ giúp vừa ấn lên nhân trung vừa lớn tiếng kêu gọi. Một lúc sau, Bạch phu nhân mới òa lên một tiếng bật khóc.

Bạch thiên tổng nhẹ nhàng an ủi: “Phu nhân, hài tử đã chết rồi, nàng cần kềm chế đau thương a. Chúng ta qua xem Tố Mai, rồi ra ngoài thôi.”

Bạch phu nhân bi phẫn khóc lóc: “Con của ta a…” Bà muốn nói, nhưng nghẹn ngào không nói thành lời.

Ân Đức nói: “Đều tại tiểu tế con chiếu cố không chu toàn, và Ân gia của con không biết quản giáo, nuôi phải tên súc sanh Hồ Tam mặt người dạ thú, để hắn hại hai tỷ muội của nàng.” Nói đoạn thương tâm cực độ, mặt mày đầu đau khổ.

Bạch thiên tổng vẫy vây tay: “Không thể trách ngươi! Ân nhi, ngươi không cần phải tự trách như thế.”

Ân Đức nói: “Rất may hung thủ đã bị bắt quy án.” Lại chỉ Dương Thu Trì, “Chính là vị tiểu ca này, đã xảo dụng một con tiểu cẩu truy tung, bắt được hung phạm.”

Bạch thiên tổng ạ lên một tiếng, nhìn ngắm đánh giá Dương Thu Trì một lúc, rồi ôm quyền thi lễ: “Đa tạ công tử! Đã khiến đại cừu của con ta được báo.”

Dương Thu Trì hoàn lễ, lúc này không phải là lúc huyên thuyên, nên hán cũng không nói nhiều.

Bạch thiên tổng nói: “Chúng ta đến xem qua Tố Mai thôi.” Bạch phu nhân gật đầu, Bạch thiên tổng đỡ bà đến tấm ván có đặt Bạch Tố Mai.

An Đức cầm tấm vải trắng che mặt lên, nhẹ nhàng đắp lên mạt Bạch Tiểu Muội. Đột nhiên, hắn kêu to một cái, quẳng miếng vải sang một bên, lùi lại mấy bước, đánh rầm một cái…, Mông đít của Ân Đức đã ngồi ép nát nhừ cái ghế phía sau, té trên mặt đất ẩm ướt, nhưng vẫn còn chưa phát giác mình té, miệng há hốc không nói được tiếng nào, sắc mặt tái xanh, ánh mặt nhìn chằm chằm thi thể của Bạch Tiểu Muội, tay chõi lên mặt đất, lại lùi về sau một khoảng nữa.

“A…!” Ân Đức kêu thảm một tiếng, đưa tay lên, lúc này mới phát hiện bàn tay phải đã bị vài miếng gỗ mục đâm vào. Tay trái Ân Đức nắm khối gỗ đó kéo mạnh ra, lại kêu thảm một tiếng dài nữa. Miếng gỗ cầm trên tay trái quả nhiên có một cây đinh sắt dài, trên đó có dính đầy máu, đang long tong rớt xuống. Tay phải của hắn đã bị cây đinh đâm xuyên qua, tạo thành một cái lỗ to.

Thì ra vừa rồi Ân Đức trong lúc kinh khủng, đã đè cái ghế cũ kỹ vỡ nát, bàn tay vừa khéo đè lên cây đinh trên miếng gỗ đóng ghế.

Bạch thiên tổng, Dương Thu Trì cùng mọi người không nhìn rõ Ân Đức vì sao lại như vậy, nên cùng vây lại. Bạch thiên tổng hỏi: “Ân nhi, sao vậy?”

Sắc mặt Ân Đức trắng bạch, run lập cập chỉ thi thể của Bạch Tiểu Muội, vết thương trên tay trái không ngừng có máu tươi tiết ra.

Tống Vân Nhi kỳ quái bước đến cạnh thân thể Bạch Tiểu Muội, lầu bầu: “Có chuyện gì đâu mà sợ thành như thế…. A….!” Lời chưa kịp dứt, ả cũng phát ra một tiếng kêu kinh hải, lùi lại vài bước, cũng sợ đến mặt mày tái mét, đưa quyền lên miệng cắn mạnh, run lên bần bật.