Chương 36 – Người yêu

Cô ngồi trong phòng nghỉ chờ anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một mặt khác, không lãnh đạm không dịu dàng của Bạch Nhật Tiêu. Sự quyến đoán cùng khí phách kia khiến phóng viên á khẩu không trả lời được. Đôi lúc sẽ có một hai vấn đề sắc bén được đưa ra, nhưng anh vẫn thong thả trả lời. Sự mạnh mẽ áp chế mọi thứ, ‘anh ngạo trác tuyệt’, ‘hào quang vạn trượng’, cô đều đã xem đủ rồi. Cô cùng với anh hơi hai mươi năm, ngoại trừ đối với cô dịu dàng, thì với người khác anh đều lãnh đạm như thế, mãi rồi cô rốt cuộc cũng không quan tâm đến chuyện anh hai mặt gì hay không nữa. Ngồi trong phòng nghỉ, lương tâm của cô bây giờ mới tỉnh ngộ. Kỳ thực nhiều năm rồi, cho tới tận bây giờ cô chưa từng biết rõ về anh, chỉ biết làm nũng với anh, nổi giận với anh, chờ anh yêu thương mà thôi.

Bạch Nhật Tiêu đương nghĩ đến cô công chúa nhỏ của mình trong phòng nghỉ nhất định sẽ khẩn trương, bàng hoàng các thứ, nên vừa rời khỏi hội trường anh ngay lập tức tìm cô, muốn an ủi cô một chút. Ai ngờ vừa mới mở cửa phòng ra, thì nụ cười ngọt ngào của cô đã chạm thẳng vào tim anh. Một câu ca ngợi của Bạch Nhật Huyên dễ dàng khiến cả người Bạch Nhật Tiêu lâng lâng.

“Thế nào rồi?” Anh vẫn chưa quen cô nhiệt tình như vậy với mình. Tuy rằng rất vui mừng, nhưng là anh vẫn còn chút lo lắng. Đây có phải là dấu hiệu gì đó, cô có thể hay không sẽ quyết định làm điều gì khiến mình sống không bằng chết, mà trước đó là trấn an mình trước?

“Chỉ muốn ôm anh một cái thôi. Anh được ôm em mà em không được ôm anh á?” Cô nghịch ngợm nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh. Có tình yêu của Bạch Nhật Tiêu ở phía sau, có sức mạnh của anh ở phía sau, cô cái gì cũng không cần lo lắng, chăm chỉ yêu anh là được rồi.

Sự nghịch ngợm của cô bắt đầu khơi mào tình thú của Bạch Nhật Tiêu. Tiếc rằng nơi này chẳng có chỗ để làm ăn, anh chỉ có thể dùng môi cô an ủi nửa người dưới đương thống khổ. Giống như một con sói đói, Bạch Nhật Tiêu chiếm lấy đôi môi hồng mềm của cô, cho đến khi Bạch Nhật Huyên cảm giác toàn thân tê liệt mà ngã nhào vào ngực anh. “Tốt nhất là, nếu em dám rời khỏi anh, anh nhất định sẽ cho em sống không bằng chết!” Anh hung hăng cảnh cáo cô. Sự nhiệt tình của cô rất hiếm thấy, quá khó khăn. Nếu chuyển biến bây giờ của cô là lừa dối hắn, thì đây là cơn đau anh không chịu đựng được. Nếu cô còn muốn rời khỏi anh, vậy thì anh sẽ lựa chọn một phương thức khác. Ít nhất còn có thể cùng cô ‘sinh tử tướng tùy’ (sống chết cùng nhau)!

Bạch Nhật Huyên ngẩng đầu, cười rạng rỡ với anh. Yêu đến sống chết cùng nhau cũng là hạnh phúc. Cô lập tức ôm chặt thắt lưng Bạch Nhật Tiêu, cả người vùi cả vào lồng ngực anh. Mặc kệ tương lai phải đối mặt với bao chông gai, vòng ôm của Bạch Nhật Tiêu sẽ giúp cô chắn gió che mưa. Bạch Nhật Huyên cô không cầu mong gì hơn nữa.

Tin tức cả hai người không phải là anh em ruột được đưa ra. Dư luận xã hội không chỉ ồn ào về tình cảm gần như hoang đường này của hai người được nữa, mà còn chuyện Bạch Nhật Huyên không phải là con ruột của Bạch gia. Tin tức nóng hổi này xuất hiện khắp nơi. Buổi sáng là tin tức đính hôn của Chung Bạch, buổi chiều tức khắc bị tin tức Bạch Nhật Tiêu bộc lộ tình cảm của mình đè ép.

Chung Thiên Lân nổi giận đùng đùng cắt ngang điện thoại của Bạch Vĩ Minh. Lần hợp tác này, cục diện đã rơi vào bế tắc. Chung Thi Âm dại ra nhìn chằm chằm tin tức đương lập lại trên tivi. Bạch Nhật Tiêu kiên quyết phủ định quan hệ của anh với chính mình, mà lúc nói tới Bạch Nhật Huyên, lại lộ ra sự dịu dàn trăm năm khó gặp, làm sao cô có thể chịu nổi?! Nhưng là hết thảy những điều này trách được ai? Biết rõ lễ đính hôn cũng không buộc được anh, chính mình còn muốn mạo hiểm, đem lễ đính hôn làm điều kiện, hại chính mình mất mặt không nói, ngay cả dự án Chung thị cùng Bạch thị hợp tác cũng đang gặp phải nguy cơ thất bại.