Chương 36 – Ông già ảnh báo

Tiếng máy ồn ào và tiếng còi xe inh ỏi báo hiệu lùi xe như sóng thủy triều tràn đến xua tan cơn buồn ngủ của Na Lan. Cô mở to mắt, nhìn kỹ, thấy một chiếc xe tải đang chạy lùi, một nam giới đang giơ tay làm hiệu cho lái xe. Khi xe lùi đến cuối con dốc bê-tông thì anh ta ra hiệu dừng lại, mở thành xe phía sau, rồi thả chiếc rơ-mooc bốn bánh chuyên dùng xuống. Na Lan nhìn thấy chiếc ca-nô cô “bỏ của chạy lấy người” đang vật vờ bên bờ nước. Lái xe cũng xuống xe, cùng người kia cầm móc câu kéo chiếc ca-nô lên dốc bê-tông, rồi lôi nó lên rơ-mooc, sau đó họ dùng dây thừng buộc cố định ca-nô vào rơ-mooc. Xong xuôi họ móc nó vào chốt ở đuôi xe tải.

Khi thấy tất cả đã ổn, họ lên xe tải.

Na Lan “trộm” ca-nô phóng về bờ hồ phía Giang Kinh, cố ý “phơi” ca-nô ở chỗ rất dễ thấy. Rồi mai phục trong bóng tối để xem xem ai sẽ đến nhận ca-nô.

Lúc chạy ca-nô, cô phát hiện ra chiếc máy bộ đàm nhưng không dám bạt, vì sợ lộ mình. Cô đoán rằng dù chủ ca-nô là ai, chắc chắn đã nhận được cuộc gọi di động của ba gã thộn đang kẹt trên đảo, vè sẽ chú ý đứng bên hồ để theo dõi. May sao hồ Chiêu Dương không hề nhỏ với chu vi hơn chục cây số, cho nên cô không lo khi mình lên bờ sẽ bị tóm luôn.

Nhưng cũng không ngờ có người đến nhận ca-nô nhan như vậy. Cách giải thích duy nhất là hệ thống định vị vệ tinh trên ca-nô đã phát tín hiệu cầu cứu chủ nhân.

Chiếc xe tải nổ máy, Na Lan ra khỏi gốc cây đang ẩn nấp rồi chạy lên mấy bước, lom khom nhìn biển số xe gắn phía sau, thấy rất rõ: “Jiang-4280”. Đây là một đầu mối rất trực tiếp. Khuya khoắt. lại ở nơi vắng vẻ, không rõ mình có thể bắt chiếc tắc-xi để bám theo chiếc xe tải hay không, nhưng đã có biển số xe này rồi, lát nữa sẽ tìm cách gọi điện báo với Ba Du Sinh.

Cô chạy theo xe tải một quãng, nó rẽ lên đường nhựa bằng phẳng rồi bắt đầu tăng tốc. Bóng chiếc xe chạy xa dần, cô sốt ruột nhìn khắp xung quanh xem có thể gặp vận may hay không.

Chắc là cô được bù đắp sau một đêm chạy trốn gian khổ, nên một chiếc tắc-xi màu trắng đỗ ngay bên cạnh cô, nó không e ngại gì người đẹp đang lem luốc bơ phờ này. Na Lan không nghĩ nhiều, mở cửa xe bước tới, nói với lái xe: “Anh giúp tôi đuổi theo chiếc xe tải đang kéo chiếc ca-nô kia, nó sắp mất hút đến nơi!”

Lái xe chỉ im lặng rồ máy phóng đi.

Na Lan cảm thấy như bỗng rơi xuống sông băng.

Có tiếng động từ hàng ghế phía sau, cô ngoảnh lại thì thấy hai bóng đen! Dại quá, sao mình lại tin vào vận may?

“Các người là ai? Đưa tôi đi đâu?” Na Lan cố trán tĩnh. Ít ra bọn họ cũng chưa tấn công cô ngay, nếu không chẳng phải chờ lâu làm gì.

Một gã đáp: “Cô Na Lan đừng căng thẳng. Người ta đem ca-nô đến mời, cô không bận tâm. Chúng tôi chỉ đi chiếc xe cà tàng đến thì cô lên luôn, khiến chúng tôi hơi khó làm việc, sư phụ sẽ rất không vui. Và, nếu muốn hại cô, thì chúng tôi đâu cần trao đổi với cô làm gì cho mệt? Chúng tôi không trói không bịt mắt cô, thì cần gì cô phải lo lắng?”.

Xem ra, những người này không cùng bọn với những kẻ chạy ca-nô đuổi bắt cô, và bọn lái chiếc xe tải kia.

Lạ thật, mình tài cán gì mà lại được “trọng thị” thế này? “Sư phụ” là ai? Na Lan thấy chóng mặt ở tai.