Chương 36 – Tổn thương tự tôn

157 cộng với 239 bằng…

Làm sao mới cử án mà không tề mi đây, còn tiếp tục thế này sớm muộn tôi cũng nổi điên.

Thu nhập của doanh nghiệp giảm, thu chi của công ty…

Hôm nay trời ấm, quên nói anh ấy mặc ít áo hơn, thím Trần chắc sẽ không ngốc đến độ còn mặc áo bông dày cộm ra ngoài chứ, tuy rằng không được bị cảm lạnh, nhưng cảm nóng cũng không được luôn.

Phí đãi khách vượt quá mức, nếu để cục thuế tra ra…

Trên lưng mẩn ngứa còn chưa khỏi hẳn, lát nữa đi ngang hiệu thuốc phải mua tuýp thuốc mỡ, chẳng thể nào khuyên được anh đến bệnh viện thì phải buộc anh bôi thuốc.

Tổng lợi nhuận…

Trần Dũng…

Rầm! Đập bút xuống bàn, tôi không thể viết tiếp nữa, trong đầu toàn là chuyện nhà, thế này mà làm việc chỉ sợ tính luôn cả chi tiêu trong nhà vào doanh thu công ty mất.

“Ân Sinh, ngẩn ra làm gì, về thôi”.

Nếu không có đồng nghiệp nhắc nhở, tôi còn không biết mình sẽ ngơ ngác đến lúc nào, lắc lắc đầu, thu hồi suy nghĩ xa xăm, cười cảm kích nhìn đồng nghiệp, cất báo biểu vào túi xách, mặc áo khoác đi ra ngoài. Báo biểu cuối cùng vẫn không thể xong, biết sao được, tối về làm tiếp vậy.

Vừa ra khỏi cửa công ty, chợt nghe còi xe, không cần rướn cổ cũng thấy được chồng tôi đang ngồi trong xe taxi, đeo kính râm đội mũ lưỡi trai che che giấu giấu khuôn mặt, ngoắc tôi, chậm rãi cười.

Đúng vậy, Trần Dũng tìm được việc mới – taxi lái ca đêm – công việc hiện tại của anh.

“Ân Sinh! Ân Sinh!”. Đè thấp giọng, anh gọi tôi, nhìn đông nhìn tây, trờ xe tới, cẩn thận tùy thời tôi lên xe là anh lập tức nhấn ga vọt đi. Thật là, một người đàng hoàng đón vợ tan tầm sao lại giống đi cướp ngân hàng thế này.

“Anh Dũng, anh…”. Chưa ngồi ngay ngắn, nói còn chẳng dứt được câu, xe đã ‘két’ một tiếng chạy đi, hậu tri hậu giác câu ‘chậm một chút’ cũng đã muộn, quay đầu nhìn lại công ty đã cách rất xa.

“Ân Sinh, hì hì hì, anh, anh tranh thủ thời gian, tiết kiệm thời gian thôi mà”. Nhìn vào gương chiếu hậu, anh cười cầu hòa, bỏ kính râm và mũ đi, Trần Dũng trầm tĩnh mân mê đầu ngón tay của tôi, tự giễu. “Thật như phim vậy, lái xe taxi phải vội vàng lắm mới có thể nắm được tay vợ thế này”.

Mệt sắp chết còn có tâm tình đùa giỡn, người này nếu không phải lạc quan quá độ thì chắc chắn trong lòng có việc, muốn cố ý che đậy. “Vậy anh còn đi làm làm gì, lại nhận ca đêm?!”. Rụt tay về, hờn dỗi, không thể trách tôi được, ai bảo Trần Dũng không chịu nghe tôi khuyên, bất luận thế nào cũng phải vất vả kiếm tiền bằng cái nghề này, một tháng nay cuộc sống của anh mất cân đối, chúng tôi lại biến thành Ngưu Lang Chức Nữ, anh đi làm tôi tan tầm, nếu không phải mỗi ngày anh đều kiên trì đến đón tôi thì ba mươi phút ngắn ngủi này cũng tan thành mây khói.

“Hiện tại việc khó tìm, em cũng biết chạy không biết bao nhiêu trung tâm việc làm rồi, bằng cấp của anh khó có được công việc lương cao, làm lái xe là kiếm tiền nhanh nhất rồi…”. Anh tựa vào ghế, lập tức đụng phải mẩn ngứa phía sau lưng, đau đến xuýt xoa nhưng vẫn không han thở, chỉ nắm chặt lấy tay lái, hít sâu, quẹt mấy giọt mồ hôi trên mặt. “… Cho nên Ân Sinh đừng bực, kiên trì thêm chút nữa, chờ có đủ tiền, anh sẽ, anh sẽ…”.

“Anh Dũng!”. Ngắt lời anh, tôi không muốn nghe nữa, giọng nói cật lực nhẫn nại run rẩy đánh vào lòng tôi, khiến nó đổ máu, đau thay cho anh. Anh Dũng, anh có thể không làm, có thể không phải chịu đựng mà!