Chương 37

Sau khi phô tô xong tài liệu, Lương Dung Hinh liền làm theo sự dặn dò của cấp trên, ôm một chồng tài liệu chuyển tới phòng họp ở trên tầng thượng. Đây là những tài liệu mà cuộc họp của các lãnh đạo cấp cao ở công ty cần phải dùng đến.

Thư kí trực ở bên ngoài phòng họp nhìn thấy Lương Dung Hinh mang tài liệu lên liền gọi điện vào phòng họp để thông báo, sau đó nhận một phần tài liệu từ trên tay Lương Dung Hinh rồi bảo: -Cô cùng đi vào phòng họp và phát tài liệu cho từng người nhé!

Ban lãnh đạo có lẽ đang bàn luận một đề án cơ mật nào đó, thế nên khi Lương Dung Hinh vào phòng họp, mọi người không ai bảo ai liền im bặt. Lương Dung Hinh cúi đầu, nhanh chóng đặt tài liệu lên bàn trước mặt từng người. Đến gần vị trí ghế chủ tịch, cô không nén được tò mò liền khẽ liếc mắt nhìn vị tổng giám đốc lúc này đang nói chuyện. Cô kinh ngạc nhận ra người này trông rất quen. Lương Dung Hinh bất giác ngẩng đầu lên nhìn lại…Chợt toàn thân cô như cứng đờ ra. Người này….mặc dù khí chất và phong thái đã thay đổi hoàn toàn, nhưng mà dung mạo ấy rõ ràng là….

-Cô Lương?- Chu Thành Bích ngồi cạnh tổng giám đốc khẽ lên tiếng nhắc nhở.

Lương Dung Hinh không có phản ứng gì, siết chặt xấp tài liệu trong tay, đôi mắt thất thần nhìn Khả Nhi.

Biểu hiện kì lạ đó đã khiến Khả Nhi chú ý đến. Cô ngước mắt lên nhìn Lương Dung Hinh, dường như cũng có chút bất ngờ nên Khả Nhi hơi ngẩn người ra đôi chút. Dưới ánh mắt sắc sảo của Khả Nhi, Lương Dung Hinh bối rối cúi đầu. Tần Khả Nhi không chút bối rối, đưa tay ra với lấy một xấp tài liệu từ trong tay của Lương Dung Hinh rồi nói: -Mời cô Lương ra ngoài phòng họp ngồi chờ một lát. Cuộc họp tiếp tục!

Lương Dung Hinh hoang mang bước nhanh ra khỏi phòng họp. Vì Tần Khả Nhi đã có lời dặn dò, bảo cô ra ngoài phòng họp chờ nên tạm thời cô chưa thể bỏ đi. Cô gái lúc nãy dẫn Lương Dung Hinh vào phòng họp lấy một cái ghế ra mời cô ngồi rồi lại tất bật với công việc của mình.

Lương Dung Hinh nhìn đăm đăm vào cánh cửa phòng hội nghị, cảm thấy kì lạ là tại sao bản thân mình vẫn có thể cười được. Cuộc đời luôn thay đổi, hóa ra cuộc đời đã thay đổi đến mức này.

Cô nhớ lại những lần chạm mặt giữa cô và Tần Khả Nhi: lần đầu tiên là ở bữa tiệc tối tại nhà Dương Phàm. Lần đầu tiên gặp Tần Khả Nhi, biết được cô chính là người mà Dương Phàm thích, Lương Dung Hinh chẳng mấy để tâm, nghĩ rằng chẳng qua chỉ là một con bé xuất thân bần hàn, giấc mộng cô bé lọ lem ai chẳng muốn làm, nhưng giấc mơ thành thật được mấy người? Lúc cô nói đến các nhãn hiệu nước hoa, thời trang của Pari, quả nhiên con bé đó mở to mắt mơ hồ, chẳng biết gì cả. Đồng Đồng còn cười nhạo Dương Phàm đã vớ phải một con bé nhà quê, ngay cả đồ ăn tây cũng không biết ăn. Lúc ấy, khi đối mặt với Tần Khả Nhi, cô có cảm giác hơn người.

Lần thứ hai gặp mặt là khi biết tin Tần Khả Nhi đã có thai. Lúc ấy Lương Dung Hinh mới cảm thấy hoang mang. Tại sao Dương Phàm có thể từ bỏ tất cả chỉ vì một con bé nghèo hèn, rời bỏ thế giới của anh ấy để làm một người đàn ông bươn chải nuôi sống gia đình như bao nhiêu người bình thường khác. Tại sao có thể như vậy được? Cô hạ quyết tâm phải kéo anh quay trở lại thế giới của mình, cho dù có thể anh sẽ hận cô, nhưng vài năm sau, khi anh ấy đứng ở trên đỉnh cao của cuộc đời, nhìn xuống những người đàn ông tầm thường dưới chân mình, anh ấy nhất định sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của cô.