Chương 37

Hai tháng sau.

Tầng cao nhất của toà văn phòng cục cảnh sát là nhà ăn của nhân viên. Bây giờ là buổi trưa, nơi này ồn ào, náo nhiệt, mùi thức ăn thơm phức. Giản Dao lấy hai phần cơm, một phần đựng bằng hộp cơm, phần còn lại để nguyên trong khay. Vừa định tìm chỗ ngồi, cô liền nghe thấy tiếng gọi: “Giản Dao, bên này!”

Giản Dao ngoảnh đầu, phát hiện mấy người của đội cảnh sát hình sự. Cô mỉm cười, đi về bên đó, ngồi cùng bọn họ. Có người đẹp ngồi cùng, đám thanh niên trẻ tuổi thừa hoóc môn càng sôi sục, nhiệt tình. Bọn họ không trò chuyện về vụ án ở khu vực nào đó mà chuyển đề tài sang chuyện xung quanh Giản Dao.

“Phó giáo sư Bạc không lên đây ăn cơm à?” Một người hỏi.

Giản Dao gật đầu. “Anh ấy bận đến mức không có thời gian ăn trưa.”

Một người cảnh sát khác cười, nói: “Có đệ tử tuyệt vời như Giản Dao, Phó giáo sư Bạc chẳng cần bận tâm đến những việc vụn vặt này.”

Mọi người đều gật gù tán thành, Giản Dao mỉm cười. “Em không phải học trò của anh ấy, chỉ là trợ lý thôi.”

Đến cục cảnh sát lâu như vậy mà vẫn có người hiểu nhầm Giản Dao là nghiên cứu sinh do Bạc Cận Ngôn hướng dẫn. Những lúc như vậy, cô đều kiên nhẫn giải thích. Đương nhiên là phải đính chính. Cô không muốn bị mọi người lầm tưởng quan hệ giữa cô và Bạc Cận Ngôn là quan hệ “thầy – trò”. Bởi nếu bị hiểu nhầm… sau này cô và anh sẽ ra sao?

Ăn cơm xong, cả nhóm quay về phòng làm việc. Gần đến cửa phòng nghiên cứu tâm lý tội phạm, một cảnh sát trẻ tuổi đi chậm lại, sánh vai với Giản Dao đi cuối cùng.

“Tiểu Giản, ngày mai ngoài rạp bắt đầu chiếu bộ phim Chiến hạm ngân hà, anh định đi xem, em có đi không?” Anh ta hỏi.

Giản Dao liếc nhìn anh ta, cười cười. “Ngày mai em bận rồi ạ!”

Trong mắt của anh chàng cảnh sát vụt qua một tia thất vọng nhưng anh ta chỉ cười, nói lần sau có cơ hội sẽ mời cô rồi quay về phòng làm việc.

Giản Dao mở cửa, thấy Bạc Cận Ngôn đang ngồi bên bàn làm việc, trước mặt anh chất đầy tài liệu. Anh vẫn đang lật giở tài liệu giống như lúc cô đi ăn.

Gần đây không có vụ án nghiêm trọng, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao bận rộn bắt tay vào xây dựng kho dữ liệu tâm lý tội phạm Trung Quốc. Công việc cụ thể của hai người là đi thăm gia đình của từng tên biến thái giết người hàng loạt, tìm hiểu cuộc đời chúng. Hai người còn tới mấy nhà tù xung quanh thành phố B, “trò chuyện” với những tên hung thủ của các vụ án lớn.

Công việc này tuy không căng thẳng và áp lực như điều tra vụ án nhưng không hề nhẹ nhàng chút nào. Hơn nửa tháng qua, Giản Dao bận tối mắt tối mũi, ngoài những vấn đề liên quan đến công việc cần trao đổi, về cơ bản cô chẳng có thời gian nói chuyện phiếm với Bạc Cận Ngôn. Tuy công việc rất có ý nghĩa, Giản Dao hết sức nghiêm túc và tận tâm nhưng thỉnh thoảng khó tránh khỏi thầm than vãn: trong lòng anh chàng này chỉ có công việc, bao giờ anh ấy mới nghĩ đến chuyện khác?

Nghe thấy tiếng động, Bạc Cận Ngôn không ngẩng đầu, chỉ cất giọng trầm trầm: “Hi, hoa khôi của ngành tâm lý tội phạm!”

Kể từ khi Giản Dao đi làm ở cục cảnh sát, mọi người phong cho cô danh hiệu “hoa khôi của cục cảnh sát”. Đặc biệt, đội cảnh sát hình sự ở phòng bên cạnh đều gọi cô bằng biệt danh này. Hồi còn ở trường đại học, Giản Dao thậm chí chưa đạt tiêu chuẩn hoa khôi của khoa Tiếng Anh. Do trong cục cảnh sát phái nữ hiếm hoi, nhan sắc bình thường nên vinh dự này mới rơi trúng Giản Dao.