Chương 37

Khang Hy cười nói với Mẫn Mẫn :” Mau giải thích cho trẫm nghe, người làm thế nào làm ra những thứ tuyết và trăng kia.”. Mẫn Mẫn liếc nhìn ta cười trả lời: “Đầu tiên là ánh đèn màu xanh nhạt và sóng nước, bên dưới đặt một chiếc đèn nhỏ rồi dùng vải xanh phủ lên, ánh đèn chiếu qua vải trong bóng tối nhìn sẽ thấy thấy một màu xanh mờ ảo, lại cho người đứng ở dưới vũ đài quạt nhẹ mang lại cảm giác sóng nước lững lờ. Ánh trăng cũng cùng một cách làm như vậy ạ, dùng nan tre đan thành hình tròn, đính thêm sợi sa màu vàng nhạt, xung quanh đặt đèn lồng nhỏ, chụp đèn dệt bằng sợi bạc, mặt bên ngoài của trăng được làm bằng voan mỏng trong suốt, như thế ánh sáng không tán ra ngoài, toàn bộ sẽ tụ lại trên hoàng sa, trong bóng tối sẽ trông như trăng tròn vậy. Khi trăng lên và hạ xuống thì đã dùng dây thừng cố định lại, đằng sau có người điều khiển lên xuống được. Thực ra phía sau đã làm sẵn một sân khấu nhỏ, thần múa ở đó, nhưng mọi người ở dưới nhìn qua ánh trăng sáng, nên tưởng như thần đang múa dưới ánh trăng. Độ sáng tối của ánh trăng thì đã được thử nghiệm trước khi diễn rồi, chỉ cần thêm bớt ánh nến là được. Hồng mai dùng cây thật, hoa làm bằng vải lụa thượng đẳng trong cung, dưới ánh đèn nên cũng mờ ảo như thật. Hương hoa mai dùng cực phẩm mai hoa lộ, cho người nấp ở một bên đun nóng lên, lại lấy quạt quạt hương ra nên có thể ngửi thấy hương hoa thơm ngào ngạt. Hoa tuyết dùng tơ xén nhỏ mà thành, trộn với vụn bông, cho cung nữ tung lên cao, dùng cây quạt lớn quạt lên, ánh đèn từ từ tối đi, mục đích cũng là để hoa tuyết trông thật hơn.”

Mẫn Mẫn nói một hơi không dừng lại, Khang Hy nghe đến nhập tâm, liếc ta một cái, rồi nói : “Vất vả cho ngươi và Nhược Hy dày công sắp xếp!”

Mẫn Mẫn chỉ cười không nói, ta vội cúi người nói :” Thật ra đều là do nguyên liệu thượng đẳng, thứ đến là luyện tập nhiều, chú ý phối hợp thật nhuần nhuyễn, nói trắng ra thì quá đơn giản, đều là thứ vụn vặt thôi, cuối cùng hay dở thế nào, quan trọng nhất vẫn là ở Mẫn Mẫn cách cách ạ!”

Khang Hy cười nói:” Vụn vặt cũng phải đúng loại mới ra trò! Sớm biết ngươi có khả năng như vậy, yến tiệc ca vũ trong cung đã giao hết cho ngươi lo liệu rồi” . Ta vội cười theo nói:” Nô tỳ đúng là có chút ít khả năng, nhưng cũng chỉ là bất đắc dĩ việc đến tay phải lo liệu, vắt hết chút ít kiến thức nhỏ bé hèn mọn ra làm mà thôi! Vạn tuế gia thôi đừng làm khó nô tỳ nữa! Kẻo lần tới xem ca vũ lại trách nô tỳ sao đi đổi mặt trăng thành mặt trời, Hằng Nga lại biến thành quạ đen mất ?”

Lời vừa nói xong, đám aka đại thần ở dưới đều cười ầm, Khang Hy cười trách mắng:” Ngươi láu lỉnh vừa thôi! Rõ ràng là muốn trốn tránh công việc nên mới đi kể lể ra khuyết điểm !”, ta cúi đầu nói :” Nô tỳ không dám!”.

Khang Hy lại vui vẻ khen Mẫn Mẫn vài câu, sau đó thưởng cho Mẫn Mẫn một thanh ngọc như ý. Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia chăm chú trông Mẫn Mẫn nhận thưởng xong, cười nói với Khang Hy :” Thần cũng muốn thưởng Nhược Hy một thứ !”, Khang Hy cười :” Vậy thì còn gì bằng! Trẫm đỡ được một lần này, nha đầu này chuyên đòi lấy thưởng của trẫm, mấy năm nay không biết đã lấy đi bao nhiêu món đồ tốt rồi!”

Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai vương gia một mặt cười, một mặt lấy từ trong người ra một tấm ngọc bội đưa cho thái giám đứng hầu bên cạnh, thái giám bưng hai tay tới trao cho, ta vội quỳ xuống tạ ơn. Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai nhìn Mẫn Mẫn nói :” Trên người Mẫn Mẫn cũng có một tấm ngọc bội như vậy! Mẫn Mẫn đáng ra còn có một tỷ tỷ sinh đôi, lúc sinh ra, bản vương vui mừng khôn tả, vừa hay có một miếng ngọc tốt, liền sai người làm thành đôi ngọc bội này, nhưng ngọc chưa làm xong thì tỷ tỷ của Mẫn Mẫn đã chết non!”. Nói xong, ông nhè nhẹ thở dài. Mọi người nghe xong lai lịch của khối ngọc này đều tỏ ra kinh ngạc, chăm chăm nhìn ta đầy nghi hoặc.