Chương 37 – Danh sách đen

Ngoài phòng bệnh, bà mối khoanh tay trước ngực, nhìn anh hai Tô Cẩm Trình bằng nửa con mắt, khởi binh vấn tội. Sau khi lấy được địa chỉ bệnh viện từ Jamie, bà mối vội vã chạy tới bệnh viện. Đúng lúc thấy đồng chí Hạ Hà Tịch đang làm kiểm tra toàn diện, mà bác sĩ Tô hôm nay trực ban cũng đang ở hiện trường.

Lẵng lặng kéo anh hai ra ngoài phòng bệnh, bà mối thấy đầu đau như búa bổ. Chuyện cô cãi nhau với Hạ Hà Tịch, anh hai là người biết. Tuy phần lớn lỗi đều thuộc về Hạ Hà Tịch, nhưng việc anh bị tai nạn như thế, anh hai cũng biết mà không thông báo cho cô. Chuyện này đúng là quá đáng lắm rồi.

Về hành động lần này, bà mối chỉ có thể nghĩ ra hai nguyên nhân. Thứ nhất, Hạ Hà Tịch bị tai nạn không quá nghiêm trọng, không nguy hiểm tới tính mạng, nên bác sĩ Tô cảm thấy có báo cho gia đình hay không cũng không sao, dù sao bọn họ cũng thấy chướng mắt, khó chịu. Hai là, bản tính xấu xa của anh hai càng ngày càng lợi hại, biết mà không báo chắc chắn là cố ý. Có lẽ là muốn thỏa mãn ý đồ hóng hớt xem kịch của mình chứ gì?

Tô Tiểu Mộc đưa tay xoa xoa giữa hai chân mày, buồn bực nói: “Anh hai, lần này anh đùa hơi quá rồi đấy! Anh ấy nằm viện mấy ngày mà anh không nói cho em biết. Hạ Hà Tịch sẽ nghĩ là em biết anh ấy xảy ra chuyện mà cố ý không tới thăm! Anh… Tại anh mà vợ chồng em bất hòa!”

Tô Cẩm Trình nghe vậy, đầu tiên là giả vờ ngạc nhiên, lát sau mới lắc đầu thở dài: “Mẹ anh nói cấm có sai, con gái gả đi rồi như bát nước hắt đi. Mới kết hôn nửa tháng mà cái gì cũng bênh chồng chằm chặp. Ôi chao, trước đây em gái nhà anh nghe lời anh hai lắm mà, giờ thì…”

Bà mối biết không đấu lại được miệng lưỡi anh hai, bèn chắp tay xin tha: “Nhưng dù thế nào anh cũng nên gọi cho em một cú điện thoại chứ, em…” Bà mối còn chưa nói hết lời, Tô Cẩm Trình đã gõ vào đầu cô, ngắt lời: “Em nghĩ kỹ lại xem nào, ba ngày gần đây, anh có gọi điện thoại cho em không?”

“…” Tô Tiểu Mộc nhìn lên trời, lập tức đóng đinh tại chỗ, không nói nên lời.

Ngày Hạ Hà Tịch bị tai nạn, Tô Cẩm Trình gọi điện cho bà mối, nội dung địa khái như sau:

Tô Cẩm Trình: “Nghe đồn em cãi nhau với Hạ Hà Tịch?”

Tô Tiểu Mộc: “Nói chính xác là anh ấy cãi em nghe. Từ trước tới nay em không biết anh Hạ còn có một trái tim thủy tinh đấy!”

Tô Cẩm Trình: “Sau đó?”

Tô Tiểu Mộc: “Không có sau đó.”

Tô Cẩm Trình: “Ờ… nhưng bây giờ Hạ Hà Tịch…”

Tô Tiểu Mộc: “Anh hai, nếu anh gọi tới để nói đỡ cho anh ta hay muốn nói bất cứ chuyện gì liên quan tới anh ta thì thôi đi, em không muốn nghe! Tút tút…”

Ngắt máy, cuộc đối thoại kết thúc.

Ngày thứ hai sau khi Hạ Hà Tịch nhập viện, Tô Cẩm Trình lại gọi điện cho bà mối:

Tô Cẩm Trình: “Em gái, anh thấy em nên tới thăm Hạ Hà Tịch đi.”

Tô Tiểu Mộc: “Em tới thăm anh ta? Sao lại là em tới thăm anh ta?Anh ta có chân không biết tới tìm em à?”

Tô Cẩm Trình: “Cậu ấy…”

Tô Tiểu Mộc: “Anh bảo anh ấy có lời thì tự tới nói với em! Tút tút…”

Điện thoại lại bị ngắt, cuộc đối thoại kết thúc.

Cuộc điện thoại cuối cùng, là tối qua.

Tô Cẩm Trình: “Em gái ơi, tâm trạng đã tốt hơn chưa?”

Tô Tiểu Mộc: “Không tốt! Vô cùng không tốt!”

Tô Cẩm Trình: “Ờ, thế em có muốn gọi điện cho Hạ Hà Tịch không?”