Chương 37 – Hư vinh đàn bà

Tôi làm tổn thương anh, tôi biết. Khi anh dâng tấm lòng mình cho tôi, tôi thật ngu dốt không nhận ra. Tôi mắng anh, cay độc với anh, hạ thấp anh, như một đứa trẻ bốc đồng, không vừa lòng sẽ chẳng thèm để ý tới món đồ chơi rồi ném nó đi.

Tôi có tư cách gì không vừa lòng! Người ta không tốt với tôi sao? Không thương tôi, không chiều chuộng tôi?

Không phải….

Không toàn tâm toàn ý đối đãi mình sao? Tôi đúng là ngốc!

Tôi từng nghe một câu chuyện cười thế này : Thượng đế muốn thỏa mãn nguyện vọng của một ông lão sáu mươi tuổi nghèo khổ, trước tiên là cho tiền, sau đó là cho nhà, cuối cùng ông lão cầu xin Thượng đế cho ông ta một người vợ trẻ hơn mình ba mươi tuổi. Vì thế, Thượng đế liền phất tay, ông ta biến già chín mươi tuổi. Đấy, kết cục của lòng tham. Bây giờ tôi cũng bị trừng phạt như ông già tham lam kia vậy, Trần Dũng không thèm để ý tới tôi, cố gắng bắt chuyện tới mấy anh vẫn tránh né tôi, lúc nào cũng vậy.

Mỗi ngày tỉnh giấc buổi sáng, liền thấy khi thì vài trăm khi thì vài chục tệ đặt trên tủ đầu giường, đó là số tiền mồ hôi nước mắt anh vất vả suốt đêm, chính anh lại vừa đặt lưng xuống ngủ, rất nhiều lần tôi đều muốn hỏi anh có mệt không, nhưng anh phải nghỉ ngơi, im lặng.

Anh không còn đến đón tôi nữa, mà nhờ một lái xe khác quen biết đến đón tôi về nhà, hỏi anh vì sao thì anh bảo công việc bận rộn, cố nài cho được thì anh quay đi chẳng nói thêm gì. Về nhà rồi tất nhiên là đã có sẵn cơm, một mặn một canh, nóng sốt có thể ăn ngay, đây đều là Trần Dũng cắt xén thời gian ngủ ra để nấu, tôi nói anh không cần phiền toái như vậy, anh chỉ cười cười tiếp tục làm, lại lặng im.

Cứ như thế, tôi bị vây hãm trong sự dịu dàng của anh, hối hận không thôi, mà cũng không giải thích được.

Đầu mùa xuân, ngã tư đường tuyết đọng đầy đất, gió quất lên mặt lạnh thấu xương cốt. Thời điểm trời rét buốt đến mức đông lạnh người ta thì lại có một cô em mặc váy mỏng, thân ảnh lả lướt lay động đi ngang qua, đôi bốt cao gót dẫm lên đường kêu cộp cộp giòn tan, từ từ bước qua con đường lầy lội trong một ngày đẹp trời, thật không lòng dạ bận tâm người khác.

Cú điện thoại vừa nhận làm lòng tôi vốn đã hỗn loạn lại càng thêm ba phần chật vật. Sao lại là anh ta? Lâu không gặp, lâu không nghĩ tới, một con người lại đi ra từ căn hầm cũ kỹ phủ đầy bụi đất : Lý Hải Phi.

Anh ta gọi điện nói gì?

Anh ta nói :

“Ân Sinh, đã lâu không gặp, em thế nào?”.

“Có rảnh không, đi uống ly trà”.

“Không có ý gì khác, mau ra đi, chỉ là muốn gặp lại bạn cũ”.

Anh ta nói… Anh ta nói rất nhiều, tôi chỉ tiếp thu được rất ít, nhưng da đầu vẫn căng ra, tâm tình phức tạp.

Tôi không cách nào tránh mặt được. Thời điểm tạm biệt nhau, Trần Dũng rơi vào quẫn cảnh, hễ nhớ đến vẻ mặt Lý Hải Phi lúc đó đầy thương hại, ánh mắt hèn mọn lại đè nặng lòng tôi, một vết thương ngầm chỉ đợi gặp lại cố nhân sẽ lập tức rỉ máu. Là ai nói tương phùng cười một cái mãn tiếc hận, là ai nói gặp lại sẽ làm bạn? Cố nhân là cố nhân, dù cho tóc bạc da mồi, thời gian lưu vết, vẫn cứ là thế thôi.

Lòng tự ái khiến tôi phải đến, muốn trả thù khiến tôi phải đến, tôi không chịu thua, tôi nhất định đến! Tôi muốn cho anh ta thấy tôi sống vô cùng tốt, trước mặt anh ta, tôi vĩnh viễn hạnh phúc như hoa. Tôi sẽ cho anh ta biết : vàng anh không cần, mất rồi mới hối, hiện tại vô dụng. Nhìn đi, đây là hư vinh đàn bà, rất nhỏ nhen, rất hẹp hòi.