Chương 37 – Lăng Khiên bị ngược đãi

Ba ngày sau.

Lăng Khiên vẻ mặt tiều tụy ngồi ở trong lòng làm việc buồn bực hút thuốc.

Ngày hôm đó anh tận mắt nhìn thấy phong thái dũng cảm tốt nhất từ trước đến nay của Đồng Yên, qua mỗi lời nói của cô anh cố gắng nhịn không vỗ tay bảo “Tuyệt”, nhất là cô vẫn duy trì tín nhiệm với anh như vậy, một khắc đó anh quả thực vui sướng đến mức tưởng điên rồi. Là một người đàn ông làm nhiều việc lừa dối người mình yêu như vậy nhưng lại được cô không có một chút nghi ngờ nào, ngược lại còn được ủng hộ, anh cảm động đến mức chỉ thiếu điều lệ nóng vòng quanh mắt. Chẳng qua là anh còn chưa kịp biểu đạt ra sự thỏa mãn mãnh liệt này, thì tiểu sủng vật từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời, quay đầu lại dùng khí thế ngất trời, tức giận nói ra câu nói kia, anh tức thì u mê bất động tại chỗ.

Khi Lục Tư Triết kéo anh đuổi theo Đồng Yên thì chỉ còn nhìn thấy đèn sau của taxi.

Buổi tối hôm đó Đồng Yên không trở về nhà trọ, điện thoại thì tắt máy. Anh lái xe tới nhà Thiến Thiến thì bị ngăn ở ngoài cửa, sau đó anh ngồi trong xe dừng dưới nhà trọ Thiến Thiến cả một đêm.

Ngày thứ hai mặc dù bận rộn cả ngày nhưng cơ hồ cứ nửa giờ anh lại gọi điện cho cô một lần, nhưng điện thoại Đồng Yên vẫn tắt máy như cũ, ngay cả điện thoại của Thiến Thiến cũng tắt. Cuộc hẹn với khách hàng buổi tối anh cũng không đi, lập tức lái xe tới nhà trọ của Thiến Thiến, vẫn dừng xe ngồi đợi ở dưới lầu. Đến nửa đêm, anh nhận đuợc điện thoại của Thiến Thiến nói rằng Đồng Yên không ở nhà cô nhưng anh không tin, cuối cùng Thiến Thiến chấp nhận cho anh vào nhà kiểm tra.

Xem xét một vòng, xác định Đồng Yên thật sự không ở đây, một khắc kia anh đột nhiên hoảng sợ tột độ. Trừ Thiến Thiến ra, anh không hề biết cô còn bạn bè nào khác ở thành phố này. Anh phát hiện ra rằng anh vẫn đnh ninh là đã hiểu rõ mọi thứ về cô rồi, không ngờ vẫn còn thiếu nhiều lắm.

Sau đó Lăng Khiên gọi điện cho Lục Tư Triết, hai người đàn ông cả đêm lật tung tất cả các nhà trọ, khách sạn ở thành phố G lên để tìm cô nhưng như cũ không có thu hoạch được gì.

Ngày thứ ba, vạn bất đắc dĩ Lăng Khiên gọi điện cho Tiếu Diệc Trần, đầu bên kia điện thoại là một người say rượu. Nghe được Đồng Yên mất tích, trong men say hắn lạnh lùng nói: “Người phụ nữ của anh mất tích thì tìm tôi làm gì?” Sau đó cúp máy.

Anh vừa gọi điện về nhà ba mẹ Đồng Yên, vòng vo hỏi han mấy câu biết rằng cô vẫn chưa về nhà, cũng không hề liên lạc với bọn họ. Buổi tối anh lại lái xe đến nhà Thiến Thiến một lần nữa, có lẽ bộ dạng tiều tụy của anh đã làm Thiến Thiến mềm lòng. Cô nói cho anh biết: “Yên Yên thật sự là có liên lạc với tôi, nhưng mà cũng không nói cho tôi biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu, chỉ nói rằng cô ấy đang đi giải sầu, không cần lo lắng cho cô ấy.”

Lăng Khiên hỏi số điện thoại của Đồng Yên thì Thiến Thiến nói là Đồng Yên dùng điện thoại công cộng gọi tới, không phải số ở thành phố này.

Đêm đó Lăng Khiên trở lại nhà trọ của Đồng Yên, đứng bên cửa sổ hút thuốc cả đêm. Khi trời sắp sáng, anh cảm thấy choáng váng lợi hại, mò tới phòng ngủ, ngả người nằm xuống giường.

Thời gian hình như trôi qua rất lâu, cho đến khi chuông điện thoại không ngừng vang lên, Lăng Khiên đầu đau buốt, cả người từng đợt rét run, anh cảm thấy cơ thế mình nóng hơn bình thường.