Chương 37: Quy tư quốc vương

Quy Tư Quốc Vương mỉm cười thốt:

-Hắn tên là Côn Di, ngoài một vài điểm khí lực, hắn chẳng biết mảy may võ công. Các hạ nên nương tay cho hắn! Nhìn Côn Di, Hồ Thiết Hoa tưởng chừng gã là con người bằng thép, y bất giác rợn mình cao giọng hỏi:

-Vương gia muốn tại hạ so khí lực với gã?

Quy Tư Vương gật đầu.

Rồi dùng thổ ngữ, lão dặn dò Côn Di mấy câu.

Côn Di nhìn ra Hồ Thiết Hoa, điểm một nụ cười, từ từ bước tới, dềnh dàng huênh hoang.

Hồ Thiết Hoa thở dài, nhìn Tiểu Phi, cười khổ:

-Nếu biết được có chuyện như thế này, thì thà đừng uống rượu cho xong! Y vừa thốt dứt câu, Côn Di đã đưa hai bàn tay to như hai chiếc quạt nan bồ, hai bàn tay đó hướng sang Hồ Thiết Hoa.

Đỗ Hoàn ngồi gần đó, bật cười khanh khách.

Chỉ cần có người giết người là hắn khoái trá.

Anh em họ Ngô và những người kia cũng lộ vẻ thích thú ra mặt.

Riêng Cơ Băng Nhạn cứ ăn, cứ uống, không hề ngẫng nhìn. Hắn ăn rất chậm, nhưng miếng nào đáng miếng nấy, hắn nốc đều đều cạn chén này đến chén khác.

Hắn ăn uống không ngừng.

Người khổng lồ Côn Di như con chim ưng, to lớn, vờn vờn con gà, từ từ chụp tay xuống hai đầu vai đối phương.

Hồ Thiết Hoa còn đưa tay tả cầm chén rượu bên miệng, y nhấp nháp một ngụm, rồi lẩm bẩm:

-Các người muốn cho tại hạ phải mang xấu! Được rồi chừng nào có xấu hẳn hay, bây giờ, phải uống, uống cho đáng cái xấu mới được! Côn Di đã hạ thấp hai hai bàn tay đó sắp sửa ấn xuống.

Người ngoài nghĩ là hai bàn tay đó ấn xuống rồi, thì xương vai của Hồ Thiết Hoa phải gãy vụn, và ít nhất cũng phải rùn thấp xuống nửa phân.

Nhưng… Một tiếng bình vàng lên, tiếp theo đó, có mấy tiếng loảng xoảng nối liền.

Tiếng bình là do người ngã gây nên, và tiếng loảng xoảng do những vật đổ vở phát ra.

Người ngã không phải là Hồ Thiết Hoa.

Người ngã chính là Côn Di.

Thì ra, khi hai bàn tay của gã ấn xuống, hai bàn tay không chạm một vật gì.

Hồ Thiết Hoa đã đảo bộ ra phía sau gã, đưa bàn tay thừa thải đẩy nhẹ gã, tay kia vẫn cầm chén rượu.

Cái đẩy của y rất nhẹ, nhưng thân hình hơn ba trăm cân nặng nề của Côn Di ngã nhào tới, thân hình gã chạm đất, kêu bình một tiếng, hai bàn tay vớ phải chiếc ghế của Quy Tư Vương, ghế ngã nhào, mâm đồ ăn văng lên, bát bắn tứ tung, rời xuống, đổ vỡ loảng xoảng.

Đương nhiên, chẳng phải Hồ Thiết Hoa thực sự đẩy ngã Côn Di.

Chính cái đà chụp của gã hại gã, gã chụp hụt, ngã chúi xuống, bất quá, Hồ Thiết Hoa tiếp trợ gã một phần nhỏ thôi.

Cái việc lừa cho Côn Di ngã, nói thì dễ, mà làm được thì kho.

Phải đoán định thời gian rất chuẩn mới được.

Nếu Hồ Thiết Hoa thoát ra ngoài trước một phút giây, thì cái đà tay của Côn Di không xuống sâu, như vậy gã khó thể mất thăng bằng, gã còn đứng vững, Hồ Thiết Hoa không làm sao xô gã chúi tới được.

Còn như Hồ Thiết Hoa thoát ra sau phút giây, thì làm gì thoát kịp? Và như vậy là y phải bị Côn Di chụp trúng, bẹp y xuống, làm sao y vòng ra phía hậu xô gã! Quy Tư Vương nhìn sững y một lúc, rồi hỏi Tỳ Bà công chúa:

-Như thế có được gọi là công phu chăng?

Tỳ Bà công chúa mỉm cười:

được chứ! Nếu không thì làm sao cho Côn Di ngã được? Đúng là chân công phu đó! Quy Tư Vương vỗ tay cười lớn:

-Tráng sĩ! Quả nhiên là một tráng sĩ! Tiểu vương phải kính tráng sĩ một chén! Hồ Thiết Hoa cười nhẹ:

-Một chén thôi à? Phải ba chén mới được chứ! Y bước tới ung dung như không hay biết là có Côn Di bò từ phía sau đến gần y.

Hồ Thiết Hoa thản nhiên tiếp lấy chén rượu nơi tay Quy Tư Vương, Côn Di vụt đứng lên, chụp tay vào hông y, giở y lên hỏng cao khỏi đất, như một người cử đảnh.

Quy Tư Vương nhìn không chớp mắt, cao giọng thốt:

-Chén rượu đó quý lắm, uống đi, rồi muốn gì hãy muốn! Hồ Thiết Hoa bị kẹp trong bàn tay Côn Di, lơ lửng trên không, tay còn giữ chén rượu, miệng cười hì hì tiếp:

-Gã khổng lồ! Ngươi có nghe Vương gia nói gì đó không? Rượu của Vương gia quý lắm đấy, ngươi có đập nát xác ta cũng chẳng sao, song đừng làm đổ chén rượu, uổng vô cùng! Côn Di đắc ý phi thường, đưa Hồ Thiết Hoa lên cao, quay nửa vòng.

Gã không gấp, Hồ Thiết Hoa không khẩn trương, Tiểu Phi và Cơ Băng Nhạn cũng không khẩn trương.

Sát Thủ Vô Tình Đỗ Hoàn chớp mắt, thở dài:

-Thế là xong! Nắm như vậy đó, quật từ trên xuống, đầu phải nát, xác phải tan! Dù sao thì cũng chẳng quan hệ gì! Y sát nhân thành tính, không giết được người, ngứa ngáy phải nhìn người giết người, mới đở ngứa ngáy.

Y càng thở dài là niềm cao hứng càng dâng cao! Côn Di trở lại trước mặt Quy Tư Vương, đột nhiên hét một tiếng lớn.

Hai cánh tay của gã từ trên cao chuyển mạnh.

Gã định quật ngược đầu Hồ Thiết Hoa đập xuống.

Quy Tư Vương bịt tai, nhắm mắt, không muốn nghe tiếng rú của Hồ Thiết Hoa, không muốn nhìn máu chảy, kêu to:

-Nhẹ nhẹ vậy! Đừng làm bổn vương sợ hãi! Một tiếng rú thảm thiết vang lên, rồi một tiếng bình tiếp theo, nền lều chuyển động mạnh.

Chiếc đầu Hồ Thiết Hoa còn nguyên, y đứng thẳng người tay còn chén rượu, rượu không đổ ra ngoài một giọt nhỏ! Gã khổng lồ Côn Di nằm dài trên mặt nền, bất động.

Hồ Thiết Hoa không hề nhìn gã đến nửa mắt, cười hì hì thốt:

-Bây giờ thì tại hạ uống được rượu này rồi! Y nốc cạn chén rượu, rồi tặc lưỡi:

-Ngon! Ngon tuyệt rất tiếc là ít quá! Quy Tư Vương trừng mắt nhìn y, lại hỏi Tỳ Bà công chúa:

-Sự tình làm sao? Tiểu tử có ma thuật à?

Tỳ Bà công chúa cười khúc khích:

-Không phải ma thuật đâu! Chân công phu đấy! Quy Tư Vương trố mắt:

-Chân công phu? Công phu gì?

Tỳ Bà công chúa giải thích:

-Côn Di đang dùng lực quật hắn xuống đất, hắn nhẹ tay chạm vào cổ tay Côn Di làm cho lực khí của Côn Di không phát ra được, lại trở vào người gã. Hắn nhẹ nhàng nhảy xuống, vửa nhảy hắn vừa đảo mình vòng ra sau lưng Côn Di, đẩy gã tới. Hắn động tác nhanh quá, cho nên chẳn ai nhìn rõ tại sao Côn di ngã như vậy! Nàng thốt rất khẽ, vừa đủ cho Quy Tư Vương nghe, song Tiểu Phi, Cơ Băng Nhạn, Hồ Thiết Hoa vẫn nghe lọt.

Hồ Thiết Hoa bước tới trước mặt nàng, nghiêng mình cười nhẹ:

đa tạ công chúa quá khen! Công chúa có nhãn lực tinh vi đáng phục! Quy Tư Vương cười lớn, nắm tay Tỳ Bà công chúa:

-Con đã nhận xét tráng sĩ là bậc anh hùng, sao chẳng kính người một chén rượu?

Tỳ Bà công chúa mỉm cười, rót đầy chén rượu, đưa đến trước mặt Hồ Thiết Hoa.

Hồ Thiết Hoa cười vang:

-Công chúa ban rượu, đừng nói một chén, dù là một vò, tại hạ cũng uống một hơi cạn! Y toan đưa tay tiếp lấy chén rượu, bỗng một người lạnh lùng thốt:

-Rượu đó, tại hạ muốn uống.

Một người bước tới.

Người đó là Sát Thủ Vô Tình Đỗ Hoàn.

Hồ Thiết Hoa nhìn y, mỉm cười:

-Các hạ muốn rượu, thì kia, còn chán mà?

Đỗ Hoàn lạnh lùng:

-Tại hạ muốn uống chén rượu này thôi! Hồ Thiết Hoa giật mình:

-Chén rượu này có mùi vị đặc biệt lắm sao?

Đỗ Hoàn gật đầu:

đúng vậy! Rượu từ tay công chúa rót phải có mùi vị đặc biệt! Hồ Thiết Hoa nhìn Đỗ Hoàn một lúc, bật cười khanh khách:

-Tại hạ minh bạch rồi! Các hạ không phải muốn uống rượu, các hạ chỉ muốn tỏ ra khinh người! Đỗ Hoàn trừng mắt nhìn y, nhìn như vậy là mặc nhận.

Hồ Thiết Hoa hỏi:

-Chúng ta đều muốn uống chung rượu này, các hạ nghĩ phải làm như thế nào?

Đỗ Hoàn vẫn giữ giọng lạnh lùng:

-Nếu các hạ có thể làm cho tại hạ nhảy một bước thôi, chẳng những chén rượu đó, tại hạ nhường cho các hạ uống, mà lại còn quỳ xuống gọi các hạ là tổ tông đúng ba lượt!Bằng không làm nổi việc đó, các hạ phải gọi tại hạ là gia gia! Hồ Thiết Hoa thở dài:

Người ta uống rượu sao an nhàn đạt lạc quá! Còn tại hạ uống được một chén, phải suýt chết lên chết xuống! Thôi được! Chúng cứ thử xem sao! Tuy nhiên, bắt các hạ gọi là tổ tông, tại hạ thấy áy náy quá chừng! *** Bầu không khí trong lều bỗng nhiên ngưng đọng. Tình hình không giống như lúc Hồ Thiết Hoa và Côn Di đùa nhau.

Chỉ vì ai ai cũng thấy rõ sát cơ đã hiện ra trên gương mặt Đỗ Hoàn.

Ai ai cũng biết là cục diện sắp iễn ra, không còn đáng xem nữa.

Cơ Băng Nhạn nhìn sang Tiểu Phi, bảo:

-Ta từng nghe Sát Thủ Đỗ Hoàn có thủ đoạn tàn độc lắm! Hắn lại nham hiểm, sợ Hồ Thiết Hoa lầm mưu hắn. Ngươi hảy chiếu cố Hồ Thiết Hoa mới được! Tiểu Phi mỉm cười:

-Không sao đâu! Tuy con quỷ rượu mấy lúc sau này cứ nốc mai loại nước cay đó, hắn vẫn luyện tập thường xuyên! Ta nhất định là hắn chẳng việc gì đâu! Đỗ Hoàn chắp tay sau lưng, đứng thẳng người, ánh mắt hung quang sáng hơn đèn, nhưng miệng vẫn cười, dù là cười lạnh:

-Tại hạ đứng đây, bất động. Các hạ có dám bước tới chăng?

Hồ Thiết Hoa cười hì hì:

-Các hạ muốn tại hạ làm sao cho các hạ nhảy một bước? Các hạ muốn nhảy tới hay nhảy lùi?

Đỗ Hoàn sôi giận:

-Cứ làm cho tại hạ cong người, lui tới bất cần. Được vậy là các hạ thắng! htht lại hỏi:

-Các hạ không hoàn thủ?

Đỗ Hoàn lạnh lùng:

-Tại hạ không tưởng phải xuất thủ, nếu các hạ xô ngã tại hạ?

Hồ Thiết Hoa mỉm cười:

-Vậy là tuyệt diệu! Y từ từ bước tới.Anh em Du Long Kiếm Ngô gia và Tư Đồ Lưu Tinh đều lộ vẻ thương tiếc ra mặt.

Họ đinh ninh là Hồ Thiết Hoa đang bước vào tử cảnh.

Chỉ có Vương Xung thản nhiên như thường, chừng như y lười nhìn cuộc đấu.

Hồ Thiết Hoa vừa bước tới vừa càu nhàu:

-Tự mình đứng một chổ, chờ người bước đến xô cho ngã! Một việc hay! Trên thế gian này, những việc như thế rất hiếm có, chắc chắn là chén rượu này ta phải được uống! Có điều hơi chậm mấy giây! Chậm, rượu mất ngon! Rồi y từ từ vén ống tay áo, từ từ đưa tay ra, đặt lên vai Đỗ Hoàn.

Tư thế đó, giống như tư thế của Côn Di vừa rồi, có điều Côn Di quá cao, từ trên áp xuống, còn Hồ Thiết Hoa lại thấp hơn Đỗ Hoàn nên phải đưa lên.

Một nười chồm hai tay là phải để lộ trọn vẹn phần ngực.

Đỗ Hoàn cười ợn:

-Ta đứng bất động cho ngươi xô, trên đời này làm gì có việc quái lạ như thế! Ngươi đừng nuôi… Tay hữu của y từ sau lưng bổng hoành trở ra phía trước, nhanh như con độc xà vọt khỏi hang, bàn tay đã chiếu vào ngực Hồ Thiết Hoa! Bàn tay có năm ngòn, mỗi ngón có một chiếc nhẫn, nhẫn thì phải chiếu sáng, trắng hoặc vàng, nhưng nhẫn của y lại chớp xanh đen.

Còn ai không hiểu là nhẫn có tẩm độc dược?

Thủ pháp đã độc lại nhanh, gia dĩ Hồ Thiết Hoa lại bỏ trống trải phần ngực, chắc chắn là Hồ Thiết Hoa phải lãnh đủ thế công của Đỗ Hoàn.

Anh em Du Long Kiếm họ Ngô, Tư Đồ Lưu Tinh đồng một nhận xét:

Hồ Thiết Hoa khó tránh được bàn tay dó! Họ là nhân vật hữu hạng trong võ lâm