Chương 37 – Tiều tụy khốn đốn

Khám Cửu Kha, tựa như bản sao Phàn Uyên thời trung niên, là thân tính của ông Quảng Cảnh Huy. Anh ta nói mình cực mê sách, có giao lưu mới biết anh ta không nói ngoa, anh ta từng đọc các tác phẩm quen thuộc của các bậc thầy lừng danh như Dover hay Jung Carl đã đành, ngay sách tâm lý học của Adler và Bandura (1) rất ít người biết, anh ta cũng đọc. Khám Cửu Kha lái du thuyền chờ Na Lan sang đảo Hồ Tâm, không cần cô chỉ đường, anh ta dừng đúng bến tàu. Rõ ràng không phải anh ta mới “viếng thăm” đảo lần đầu.

Sớm tinh mơ, một màn sương mỏng bao phủ mặt hồ, dường như báo trước mùa thu sắp đến gần. Na Lan cảm thấy những sự việc xảy ra đêm qua cũng đưa cô vào một vùng sương khói mờ ảo. Lúc sắp xuống thuyền, cô hỏi: “Bác ấy sẽ không trách anh đưa tôi sang đảo Hồ Tâm chứ?”.

Khám Cửu Kha cười: “Sư phụ chỉ dặn tôi đưa cô đến bất cứ đâu mà cô muốn. Tôi không biết hai vị nói những chuyện gì nhưng tôi xin nhắc cô một điều: dù sư phụ nói gì hoặc bảo cô tránh xa ai, tốt nhất là cô hãy nghe lời.” Anh ta bỗng nghiêm nét mặt, nói rất khẽ. “Tôi theo sư phụ đã lâu, biết rõ ông không bao giờ nói năng tùy tiện, cũng không bao giờ làm việc gì quá trớn. Nếu không, ông đã chẳng có uy danh như ngày nay. Tôi cũng từng biết những ai không nghe lời ông, rốt cuộc phải chịu cay đắng… Tôi lần đầu gặp Diệc Tuệ khi cô ấy còn là thiếu nhi quàng khăn đỏ, rất đáng yêu, hồn nhiên vô tư lự…” Giọng anh ta hơi nghẹn lại, đôi mắt rớm đỏ.

Na Lan định nói: anh đang cảnh cáo tôi. Nhưng cô cảm thấy nói thế quá vô duyên, nên chỉ gật đầu chào, rồi bước lên bậc cửa bến tàu.

Đôi chân trĩu nặng. Vì lần đầu tiên cô nhận ra mình không biết các bước tiếp theo nên đi như thế nào.

Một mớ bòng bong với bao điều nghi hoặc.

Tần Hoài có an toàn không? Bọn tấn công truy sát mình là ai? Ông Quảng Cảnh Huy cảnh báo, có thật thế không?

Chẳng hiểu sao, cô thấy tán thành với lời nhắc nhở của Khám Cửa Kha, “sư phụ” tuyệt đối không phải là người chỉ nói mép và hư trương thanh thế.

Cô bước đi trong tâm trạng ngổn ngang với bay suy nghĩ rối bời. Đã về đến cổng biệt thự của Tần Hoài. Từ trên gác vọng ra tiếng đàn piano dìu dặt, chậm rãi. Cô sững người. Không phải tiếng nhạc chạy đĩa phát ra từ bộ đàn, mà là tiếng đàn piano thật. Khúc biến tấu Canon cung Rê trưởng của Johann Pachelbel, là ý thơ trong nhạc Baroque cổ điển, là niềm vui trong lành, là mộng ước đẹp tươi. Nét nhạc tuyệt diệu đã xua tan những mệt mỏi uể oải của Na Lan sau một đêm thức trắng.

Tần Mạt!

Niềm vui dâng lên trong lòng Na Lan: Tần Mạt đã có thể chơi đàn, là dấu mốc quan trọng chứng tỏ cô ta đã phục hồi tâm trí! Tần Mạt rất cần những giai điệu tươi vui thế này! Bước chân Na Lan bỗng thoăn thoắt, cô dường như nhảy lên bậc thềm.

Bước đến cửa cô mới ngớ ra: cửa luôn gắn liền vói hệ thống cảnh báo an ninh, thế mà lúc này nó đang rộng mở, hình như âm nhạc đang tràn ngập, ùa ra không gì ngăn cản nổi.

Có phải Tần Hoài đã an toàn về đến nhà?

Cô đẩy cửa, nhẹ nhàng bước vào, cô không muốn làm cho người chơi đàn bị mất hứng.

Vào phòng chính, thì cô biến thành pho tượng.

Chỉ có thể nhìn nghiêng người đang chơi đàn, sống mũi thanh thanh, nét môi hồng như vẽ, cổ ngọc ngà vươn cao, tóc tai được búi lên. Mẫu người “hoa thương nguyệt thẹn” thời cổ đài! Cô càng ngạc nhiên hơn nữa, cách người ấy không xa là một thiếu nữ mảnh dẻ thiết tha, đứng bất động, mặt hướng về cửa sổ nhìn ra phía hồ, Tần Mạt!