Chương 37 – Tự nhiên đâm ngang

Bạch Nhật Tiêu uất giận buông Bạch Nhật Huyên trong lòng ra, khuôn mặt tuấn tú bị thiêu đốt bởi lửa giận. Anh hạ cửa kính xe xuống, đôi mắt bừng bừng nhìn hai tên đầu sỏ đương bày ra vẻ mặt vô tội kia.

“Sáng sớm như vậy liền kịch liệt vậy nha?!” Quý Hạo Nhiên ôm vai Từ Khả Hân, hơi bĩu môi nói. Sáng sớm như thế này có thể chọc tức Bạch Nhật Tiêu anh thực thích, bởi vì chuyện thằng bạn cự tuyệt kết hôn với Chung Thi Âm khiến cho Quý thị cũng bị tổn thất không ít. Sau này phải tranh thủ trả thù nó từng việc nhỏ mới có thể bình ổn oán khí cho anh.

Từ Khả Hân thức thời đá cho Quý Hạo Nhiên một cái để anh khỏi nói lung tung nữa, không phát hiện Bạch Nhật Tiêu đã muốn…muốn giết người sao?!

Bạch Nhật Tiêu cũng mặc kệ, quay lại nhìn Bạch Nhật Huyên, hai má cô đã đỏ bừng lên, hôn một cái mới mở cửa xe cho cô. “Nhớ phải nghĩ đến anh, nghe rõ chưa?” Thấy được Bạch Nhật Huyên gật gật đầu, anh mới cho phép cô tuột xuống đùi mình.

Bạch Nhật Huyên ngẩn ngơ nhìn hướng Bạch Nhật Tiêu vừa rời đi, không lâu sau thì nghe được giọng nói đùa cợt của Từ Khả Hân đương đứng bên cạnh, “Nhớ phải nghĩ đến anh, nghe rõ chưa?”

Bạch Nhật Huyên thuận thế đưa tay khoát lên vai của cô bạn, tuy rằng còn thấp hơn Từ Khả Hân một cái đầu, nhưng vẫn học theo bộ dáng của Quý Hạo Nhiên, vừa cười quyến rũ vừ nhìn cô chằm chằm, “Có vấn đề gì không hử!”

Từ Khả Hân giả bộ chén ghét đẩy đẩy tay cô ra, “Đi nhanh đi, Huyên Huyên ~ đi học nữa.” Cô kéo kéo Bạch Nhật Huyên đi về phía trước.

Giáo sư trên bục giảng dùng những từ ngữ thần kỳ nào đó giảng mấy bài giảng trong sách giáo khoa vô cùng văn vẻ nhuần nhuyễn, nhưng Bạch Nhật Huyên lại xuất thần nhìn chằm chằm cái nhẫn trên tay. Thình lình một giọng nói đàn ông xông vào lớp học.

Người đàn ông có thân hình cao ráo, bộ dáng lạnh lùng, tây trang đen đưa mắt quét quanh căn phòng, giống như đang tìm kiếm cái gì. Mặc kệ giáo sư đang cằn nhằn trách cứ, bọn họ dứt khoác kiên quyết đi tới giữa phòng học.

“Tiểu thư, xin đi theo chúng tôi!” Người đàn ông đứng trước mặt Bạch Nhật Huyên, giọng điệu vừa ra lệnh vừa mời nói với cô.

“Các anh là ai?” Trong lòng Bạch Nhật Huyên dâng lên cảm giác không rõ. Chẳng lẽ đây là màn bắt cóc trong tiểu thuyết? Nhưng là, bọn bắt cóc còn gọi cô là ‘tiểu thư’ nha?

Trong vài giây ngắn ngủi, bên ngoài phòng học lại bước vào thêm hai người đàn ông trang phục đen nữa, đứng bên người Bạch Nhật Huyên. “Tiểu thư, chủ tịch muốn gặp tiểu thư, xin lập tức đi theo chúng tôi!” Ý muốn của chủ tịch là không nên làm tổn thương tiểu thư, ngoại trừ tình huống cần thiết. Cho nên, bọn họ quyết định cho cô ba lần cơ hội. Nếu ba lần mời còn không đi, phải dùng biện pháp mạnh.

“Ba tôi?” Bạch Nhật Huyên chần chờ một lúc mới nghĩ đến vị chủ tịch trong lời nói của họ hẳn là chỉ Bạch Vĩ Minh.

Người đàn ông mặc đồ đen vẫn không mở miệng, Từ Khả Hân liền đứng lên, “Các người, giữa ban ngày ban mặt muốn cướp người hả?! Mấy người quấy rầy đến lớp học của chúng tôi không biết sao?!” Nói xong, cô kéo Bạch Nhật Huyên ra sau mình, rất có tư thế gà mái bảo vệ gà con.

Người kia chỉ bễ nghễ nhìn Từ Khả Hân, cũng không nhiều lời với cô, tiếp tục nói chuyện với Bạch Nhật Huyên. “Tiểu thư, xin theo chúng tôi ngay lập tức. Lệnh của chủ tịch, nhất định phải mang cô đi.” Nói xong, vài người đã vây quanh Bạch Nhật Huyên.