Chương 370: Cầu viện nước Sở 1

Đại doanh cấm quân Tỷ Lăng, một đội kỵ binh đang từ trong nha môn dũng mãnh đi ra.

Trên người Hạng Trang choàng áo lông thú, dưới sự vây quanh của các chư tướng Bách Lý Hiền, Hô Diên, Tấn Tương, Bách Lý Mậu, Do Uyên quất ngựa đạp lên sườn núi nhỏ bên phải doanh trại cấm quân, đứng ở trên núi trên cao nhìn xuống,Khôi Giáp nghiêm mật, kỵ binh của quân Sở đao thương san sát giống như một cỗ sắt thép thác lũ, dọc theo đường lớn hướng về phương bắc mãnh liệt mà đi.

-Khò khè….ô Truy Mã của Hạng Trang phát một tiếng phì nặng nề trong mũi, biểu thị sự tồn tại của nó.

ô Truy Mã theo Hạng Trang cũng gần đến hơn mười mấy năm rồi, lại thêm năm tháng trước đây đi theo Hạng Võ, cũng coi như là một con ngựa lâu năm trải qua hàng trăm trận chiến, tuổi đời chiến đấu của ngựa chiến rất ít vượt qua mười lăm năm,nhưng thần khí của ô Truy Mã lại phi thuờng, nhìn qua tuyệt không để lộ vẻ già yếu, Hạng Trang lại biết đây có khả năng chính là một lần xuất chinh cuối cùng của ô Truy mã.

Không chỉ có ngựa ô Truy,lần này rất có khả năng cũng là lần thân chinh cuối cùng của Hạng Trang.

Ở Hạng Trang xem ra, quốc vương thân làm gương cho binh sĩ, đem thân mình vào hiểm nguy là rất ngu xuẩn, nếu có thể lựa chọn, Hạng Trang tuyệt đối không muốn tự mình dẫn Kiêu kỵ binh viễn chinh đến Tề quốc, nhưng không có cách nào khác, bởi vì này lần là tập kích bất ngờ đường dài, bộ binh hành động chậm chạp rất dễ dàng bị quân Tề bao vây như sủi cảo, vì thế chỉ có thể phái kỵ binh đi, cho nên Hạng Trang chỉ có thể thân chinh.

Sở quốc cũng không phải là không có tướng lĩnh, nhưng mà thống soái kỵ binh đơn thuần thật đúng là không nhiều.

Mông Cức không nghi ngờ là vị thống soái kỵ binh xuất sắc, lấy tư cách con nuôi danh tướng Mông Điềm, Mông Cức ở Cửu Nguyên chứng kiến sự huy hoàng và suy tàn của thiết kỵ Đại Tần, cùng người Hồ ở thảo nguyên giao chiến nhiều năm, có được kinh nghiệm chiến trận vô cùng phong phú, cơ bản có thể để y dẫn binh xuất chinh, có điều thật đáng tiếc, Mông Cức đang ở Giang Lăng huấn luyện kỵ binh, thật sự không thể phân thân.

Ngoài Mông Cức ra, Thiên Lang tướng quân Hô Diên không nghi ngờ cũng là thống soái kỵ binh xuất sắc, chỉ có điều Hô Diên dù sao cũng là người Hung Nô, Hạng Trang không thể đem kỵ binh tinh nhuệ nhất của nước Sở giao cho một người Hung Nô tự mình mang theo, cái gọi là lòng người khó đoán, đừng xem Hô Diên hiện tại đối với Hạng Trang trung thành và tận tâm, chỉ khi nào đó tự mình dẫn binh ra bên ngoài ,làm sao biết hắn sẽ không nảy sinhdị tâm gì??

Nhân tâm là phải theo hoàn cảnh, sự biến hoá mà không biến đổi của thời cơ, điểm này không thiếu những ví dụ chứng minh trên lịch sử rồi.

Mông Cức phân thân không được, Hô Diên lại lo lắng, Hạng Trang cũng chỉ có thể ngự giá thân chinh. Huống chi, đối với bộ binh tinh nhuệ hoặc là chiến thuật tập kích bất ngờ đường dài của kỵ binh, phóng tầm mắt nhìn thiên hạ ngày nay, Hạng Trang thật đúng là không thể không nghĩ, Hàn Tín dụng binh cố nhiên lợi hại, nhưng trên chiến thuật tập kích bất ngờ đường dài của kỵ binh, chưa chắc có thể mạnh hơn hắn Hạng Trang.

Điều duy nhất làm Hạng Trang có chút lo lắng chính là, Kiêu kỵ quân so với sự chuyển biến của Kiêu Kỵ Doanh, tuy rằng binh lực mở rộng tăng gấp đôi, nhưng nhưng lực chiến đấu trên tổng thể hình như lại ngược lại giảm xuống, điều này là do Kiêu Kỵ quân từ trong binh phủ đã điều động không ít kỵ binh, những kỵ binh này tuy rằng đã từng tham gia cuộc chiến Hoài Nam, thế nhưng so sánh cùng lão binh lúc đầu của Kiêu Kỵ Doanh vẫn còn chênh lệch rất lớn.

Tuy nhiên, cũng chính bởi vì điều này, mới càng có quân viễn chinh Tề quốc tất yếu, vừa lúc lấy lần viễn chinh này để tiến hành thực chiến luyện binh. Binh lính phải trưởng thành trong chiến tranh máu lửa mới chính là lão binh chân xhinhs, mới là tinh nhuệ chân chính. Chỉ dựa vào huấn luyện thôi vĩnh viễn không thể huấn luyện trở thành một đội quân tinh nhuệ chân chính.

Cát bụi khắp bầu trời, Hạng Trang theo sự cuồn cuộn quân Sở thu hồi tầm mắt, hỏi Bách Lý Hiền:

– Tử Lương, đã chuẩn bị tốt thuyền bè sang sông chưa?

Bách Lý Hiền kéo xuống khoác quạt lông lên trên trán, đáp:

– Hồi bẩm Đại vương, hạm đội thuỷ quân đã đuổi tới Đan Đồ, Kiêu kỵ quân bất cứ lúc nào cũng có thể qua sông.

Triệu Quốc, Hàm Đan.

Giờ này khắc này, trong vương cung đã trở nên hỗn loạn.

Nghe nói quân Tề đang tiến hành tụ tập trên quy mô lớn tại huyện Bình Nguyên, Triệu vương Trương Ngao sợ hãi, khẩn trương triệu tập Tướng quốc Quán Cao, á tướng Trương Cảnh, Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ và Thứ Tướng Quân Bạch Tuyên thương thảo đối sách, mấy trọng thần văn võ lập tức ồn ào cả lên.

-Lão Quán Cao, đều oán ngươi, tất cả đều đều là ngươi gây ra tai họa!

Trương Cảnh chỉ vào mũi Quán Cao nói,

– Lúc trước nếu Đại vương nghe xong gián nghị của ta, mượn đủ số cho nước Tề năm trăm ngàn thạch lương thực, Hàn Tín làm sao đối với dụng binh với Đại Triệu ta? Hiện tại tốt rồi, hiện tại toàn bộ xong rồi, có thể khiến Hàn Tín mượn cớ xuất binh rồi.

– Quả là nực cười!

Quán Cao tức giận đến râu tóc đều dựng lên, trừng mắt Trương Cảnh phản bác nói:

-Lão phu đã sớm nói rồi, Hàn Tín lòng lang dạ sói, sớm muộn gì cũng gây bất lợi cho nước Triệu , ngươi không nên cấp cho nước Tề ba trăm ngàn thạch lương thực, bây giờ tốt rồi, mới được cấp lương thực, hắn liền sử dụng số lương thực này sung vào quân lương nước Triệu rồi rồi triệu tập đại quân tấn công nước ta, chuyện này gọi là gì đây?

– Lão Quán Cao, ngươi không thể nói xằng nói bậy, ba trăm ngàn thạch lương thực này không phải là ta Trương Cảnh cấp .

– Nếu không phải ngươi ở trước mặt Đại vương phỉ báng, Đại vương sao lại có thể ra hạ sách này?Sao lại sao có thể cấp lương thực cho nước Tề?

– Lão Quán Cao, lão thất phu, làm đại thần, thay quốc vương bày mưu tính kế, bàn việc khuyên giải chính là bổn phận của ta, làm sao ta lại trở thành phỉ báng chứ?

– Được rồi được rồi, hai vị ái khanh đừng ầm ĩ lên nữa.

Trương Ngao gấp đến độ đạp thẳng chân, liên tục xua tay nói,

-Tướng quốc, ngươi đã có tuổi rồi, nhưng ngàn vạn lần đừng để tức giận hại đến cơ thể, còn á tướng ngươi cũng đừng nói nữa, mau đừng nói nữa, dù sao lương thực đã đưa rồi, bây giờ vẫn còn phải nghĩ, lui binh như thế nào mới là chính đáng.

Quán Cao, Trương Cảnh liền đồng thời thở dài, không nói gì nữa.

Trương Ngao lại hỏi Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ:

– Thượng Tướng Quân có thể có thượng sách gì không?

Triệu Ngọ nói:

-Đại vương, quân Tề chiếm ưu thế lớn, nước Triệu chúng ta dùng lực khó mà địch lại, chi bằng mời hoàng hậu viết một phong thư, sau đó khẩn trương xin viện trợ từ Hán Vương, nếu được quân Hán đến tiếp viện, quân Tề sẽ không chiến đấu mà lùi về.

Trương Ngao liền liên tục gật đầu nói:

– Đúng đúng đúng, quả nhân liền đi tìm hoàng hậu.

Hoàng hậu của Trương Ngao đó là Lưu Nguyên, cũng là chị ruột của cố Thái Tử Lưu Doanh, công chúa Lưu Nguyên trưởng nữ của Lưu Bang.

Bạch Tuyên thở dài, nói:

– Đại vương, hiện giờ nước Hán đang rơi vào thời buổi rối loạn, sợ là không lo hơn chúng ta.

– Ầy, đúng vậy, làm thế nào quả nhân đem vụ này quên đi đây? Trương Ngao giờ mới đột nhiên nhớ ra, nước Hán vừa mới xảy ra vụ ám sát tại trong cung, hoàng hậu Lã Trĩ đã tự sát, Thái Tử Lưu Doanh cũng đã bệnh chết rồi, nước Hán lúc này đang lúc thời buổi rối loạn, tại giờ phút quan trọng như vậy, cha vợ Lưu Bang này chỉ sợ là không để tâm tới nước Triệu.

-Vậy làm sao bây giờ?

Dừng một chút, Trương Ngao lại nói:

– Quả nhân nên làm gì bây giờ?

Bạch Tuyên nói:

– Trước đây quân Tề chinh phạt Hoài Nam thất bại, hao tốn vô số tiền của, trước đó không lâu lại tổ chức tiến binh quy mô lớn trên đất Lương, đến nỗi trong quân thiếu lương thực mà không thể cầu kiến nước ta mượn lương thực, bởi vậy có thể thấy được lương thực nước Tề còn lại không nhiều,vì vậy kế sách bây giờ là chiêu mộ binh lính các quận, các huyện tề tụ cố thủ tại Hàm Đan, cố đợi đến khi hết lương thực,quân Tề tự nhiên sẽ rút lui.

Trương Cảnh nói:

– Đại vương, Hàn Tín dụng binh như thần, nếu muốn bảo vệ cho Hàm Đan, còn phải tìm tìm viện trợ từ bên ngoài.

Trương Ngao nói:

– Viện trợ từ bên ngoài? Còn có thể có ai? Lại có ai dám tới cứu nước Triệu? Hàn vương,Yến vương cho dù có tâm, nhưng bọn họ sao dám coi nước Tề là địch?

Trương Cảnh nói:

– Hàn vương,Yến vương hiển nhiên không dám coi Tề quốc là địch, nhưng Sở Vương dám.

Trương Ngao nói:

– Sở Vương? Nước Sở chính là kẻ địch của chúng ta, Hạng Trang làm sao có thể phát binh?

Trương Cảnh nói:

– Cái gọi là so với lúc trước cũng như lúc này, trước kia nước Triệu chúng ta cùng nước Sở là kẻ địch , nhưng hiện tại đã có kẻ thù chung là nước Tề ,vậy tức là đã có cơ hội hóa thù thành bạn.

Nói rồi ngừng một chút, Trương Cảnh lại nói,

– Hơn nữa, Hạng Trang có chịu phát binh cứu giúp hay không, chỉ có thử qua mới có thể biết.

Quán Cao nói:

– Dẫn quân Sở tới cứu, chỉ sợ là cửa trước đuổi lang, cửa sau rước hổ!

Trương Cảnh tức giận nói:

– Lão Quán Cao ngươi có ý gì? Ngươi có phải có ý muốn đối nghịch với ta?

Quán Cao lãnh đạm nói:

– Lão phu nói không phải sự thật sao? Nếu nói Hàn Tín là lang sói, như vậy Hạng Trang chính là mãnh hổ, nếu thật đưa quân Sở tới đánh lui quân Tề, có điều như vậy cũng là chạy thoát khỏi vuốt sói nhưng lại rơi vào miệng hổ.

Trương Cảnh giận dữ nói:

– Lão Quán Cao, ngươi sao biết Hàn Tín và Hạng Trang sẽ không lưỡng bại câu thương?

Thấy hai người lại muốn ầm ĩ đứng lên, Trương Ngao khẩn trương ngăn lại, lại hỏi Triệu Ngọ:

– Thượng Tướng Quân, ngươi nói đi?

Triệu Ngọ nói:

-Hướng đến nước Sở cầu viện cũng vẫn có thể xem là một biện pháp, vấn đề là Hàm Đan cách Tỷ Lăng xa mấy ngàn dặm, đợi sứ giả của chúng ta đuổi kịp tới Tỷ Lăng, lại đến Sở Vương triệu tập quân đội, tập hợp lương thảo sau đó phát binh rồi tới Hàm Đan, ít nhất cũng phải mấy tháng, chờ cho đến lúc đó, cuộc chiến Hàm Đan chỉ sợ sớm đã phân ra thắng bại.

Bạch Tuyên nói:

-Vậy cũng chưa chắc, Hàm Đan thành cao hào sâu, thành phòng thủ kiên cố, lương thảo trong kho cũng đầy đủ, thiết nghĩ giữ vững nửa năm cũng dư dả, Hàn Tín dụng binh tuy rằng lợi hại, nhưng cần phải nghĩ muốn trong vòng nửa năm đánh chiếm Hàm Đan cũng là vọng tưởng.

-Tốt, tốt.

Trương Ngao khẩn trương nói:

– Vậy thì làm mau , lập tức đến Tỷ Lăng nước Sở cầu viện.

Huyện Thanh Hà, hành dinh của Hàn Tín.

Hàn Tín đang đứng ở trước tấm bình phong lẳng lặng nhìn bản đồ Hà Lạc sơn xuyên của nước Triệu, phía sau Hàn Tín, là các chư tướng Lâu Kính, Hàn Hạp cùng với Trình Hắc, Triệu Tịch, Lã Khanh, Hứa Chương đang đứng, tình thế đất Lương đã dần dần yên ổn, Triệu Viêm, Thân Đồ Gia tương đối tài giỏi, Hàn Tín rốt cục cũng có thể ra tay dụng binh đối với nước Triệu quốc.

Được một lúc lâu, Hàn Tín mới hỏi:

– Phái sứ giả xuất phát đi nước Hàn, nước Yến chưa?

Lần này dụng binh đối với nước Triệu, Hàn Tín đã quyết chí, nhìn ra thiên hạ, nước Sở ngoài tầm tay với, nước Hán thân mình còn lo chưa xong, Hoài Nam vương Anh Bố từ sau lần bị đánh thất bại trước, lại mê muội tửu sắc, đã không có hoài bão lớn lao gì, cũng tức là nước Hàn và nước Yến , vẫn có thể bình định đối với cuộc chiến đất Triệu tạo thành mối đe dọa nhất định.

Hàn vương Hàn Tín và Yến vương Tàng Đồ đều không có gì là thân thiện, hơn nữa đạo lý môi hở răng lạnh bọn họ cũng không thể không biết, nếu như nước Tề tiêu diệt nước Triệu, như vậy đối tượng kế tiếp cần đối phó khẳng định là nước Hàn cùng nước Yến, không suy xét nhân tố khác, Hàn vương Hàn Tín và Yến vương Tàng Đồ dưới tình hình này chắc chắn xuất binh.

Tuy nhiên, Hàn vương Hàn Tín và Yến vương Tàng Đồ xưa nay sợ hãi Hàn Tín, bọn họ chưa chắc đã dám xuất binh.

Lâu Kính chắp tay, cung kính trả lời:

– Đại vương, phái sứ giả đi nước Hàn, nước Yến đã xuất phát, có nhắc nhở Đại vương rồi, Hàn vương Hàn Tín và Yến vương Tàng Đồ chắc chắn là không dám xuất binh.

Hàn Tín khẽ mỉm cười, trên mặt không khỏi hiện lên một vẻ thoả thuê mãn nguyện.

Lâu Kính ngẫm nghĩ một chút, chợt lại nói thêm:

– Tuy nhiên, chung quy thần cho rằng nước Sở không thể khoanh tay đứng nhìn.

– Sở quốc?

Hàn Tín lắc lắc đầu, phản đối:

– Nước Sở cách Hà Bắc rất xa xôi , Hạng Trang dù cho có tâm, nhưng lúc chờ quân Sở đuổi tới Hà Bắc, quả nhân sớm tiêu diệt nước Triệu quốc từ bao giờ và có thể đã quay về rồi.