Chương 371: Bất ngờ mất tích

Hơi trầm ngâm, Dương Thu Trì nghĩ ra một biện pháp khác. Kinh qua tìm kiếm kỹ, quả nhiên hắn phát hiện một cọng tóc trên gối của Thúy Hoàn, sau đó tìm được vài sợi nữa ở chỗ trang điểm của ả.

Kinh qua kiểm tra phân biệt, những sợi tóc này là của nữ, nhóm máu tương đồng, nhưng khác biệt nhóm máu với dấu máu trên hài. Như vậy chứng minh dấu máu trên hài đó chính là của người chết. Dương Thu Trì lại lấy máy chụp kỹ thuật số ra, chuyển tới hình chụp dấu chân máu khả nghi ở hiện trường, tiến hành so sánh với đôi hài đang có trong tay hắn. Do hài ở thời cổ đại đều được chế tác thủ công, nên hoa văn dưới đáy hài không giống nhau. Và sau khi so sánh thật kỹ, dấu giày không tìm thấy chủ nhân ở hiện trường có hoa văn lớn nhỏ hoàn toàn phù hợp với hoa văn dưới đế hài của Thúy Hoàn. Hiện giờ thì rõ rồi, Thúy Hoàn vao canh 5 đến Lê Xuân Viên, và khi đạp phải máu của Xuân Hồng, cô ả kịp thời phát hiện, cởi giày ra, sau đó đi chân không rời khỏi Lê Xuân Viên, cho nên không để lại dấu chân máu trên đường ra. Khi về tới nơi ở, ả lập tức tẩy rửa sạch hài, sau đó đặt lên cửa sổ phơi khô. Nhưng ả không hề tẩy rửa sạch hết, cho nên ở thành giày có lưu lại dấu máu bằng đầu mũi châm, chứng minh là ả đã có đến hiện trường.

Nhưng mà, điều này chỉ có thể chứng minh ả có đến hiện trường hung án mà thôi, ngoại trừ từ cái vòng tròn tròn kia của Xuân Hồng vẽ mà suy đoán ra hung thủ là Thúy Hoàn, không có bất kỳ chứng cứ thuyết phục nào khác chứng minh Xuân Hồng bị Thúy Hoàn đâm chết cả. Và cũng có khả năng Xuân Hồng bị người khác giết rồi, Thúy Hoàn mới đến Lê Xuân Viên, vô ý đạp lên máu của Xuân Hồng.Nơi này còn có một tình tiết trọng đại cần phải xác định cho rõ, chính là Thúy Hoàn đến Lê Xuân viên tìm Xuân Hồng để làm cái gì? Căn cứ lời lão gác cổng là Long lão hán, thì Thúy Hoàn đến tìm vật Bành Hạ Hỉ rớt lại tại Lê Xuân Viên. Điểm này thì cần phải tìm Bành Hạ Hỉ hỏi thử. Dương Thu Trì thu thập rương pháp y vật chứng, rời khỏi phòng, Nam Cung Hùng bước tới tiếp lấy rương. Dương Thu Trì hỏi Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ: “Bành ông, tối qua các người quay về rồi, khoảng canh năm Thúy Hoàn đã từng đến Lê Xuân Viên, các người có biết không?”

Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ cùng nhìn nhau lắc đầu. Thủy Uyển Kỳ nói: “Từ canh hai ta đã ngủ rồi, không rõ là Thúy Hoàn có rời khỏi phủ đến đó hay không, dường như lão gia trở về thì nó còn ở đó, đúng không lão gia?”

Bành Hạ Hỉ cũng nói: “Đúng vậy, chúng ta trở về từ khoảng canh ba đến canh bốn, lúc đó Thúy Hoàn còn có mặt, nó còn giúp ta mở cửa vườn. Ta và tiện nội nói chuyện một hồi thì đi ngủ, không biết nó có nhân lúc chúng ta ngủ rồi mà lẻn đi hay không. Hay là để ta gọi gác cổng vào hỏi thử.” Bành Hạ Hỉ quay đầu dạy người hầu đi gọi gác cổng.

Dương Thu Trì nói: “Gác cổng của Lê Xuân viên là Long lão hán chứng minh ả có đến Lê Xuân viên vào canh năm.” Đưa đôi hài thêu của Thúy Hoàn cầm trong tay lên, hắn tiếp:

“Vừa rồi ta vừa kiểm tra xong, đôi hài này có dính máu của Xuân Hồng, chứng minh là Thúy Hoàn có đến hiện trường hung án. Ả là kẻ hiềm nghi phạm tội trọng đại, bổn quan nhất định phải bắt ả quy án.”

Bành Hạ Hỉ và Thủy Uyển Kỳ nghe thế đều trán ứa mồ hôi. Thủy Uyển Kỳ lập tức nhớ tới con trai của mình, kinh khủng kêu lên: “Hay là ả Thúy Hoàn đó sau khi giết người rồi bắt Phúc nhi của chúng ta làm con tin chạy rồi a? Phúc nhi của tôi….! Lão gia, ông mau nghĩ biện pháp tìm lại bằng được Phúc nhi của chúng ta đi a!”