Chương 38

Gia Tuấn về đến nhà gọi điện cho Nhâm Nhiễm, cả hai người đều cảm giác sường sượng, nói vu vơ vài câu, Gia Tuấn đưa điện thoại cho Bác Ngạn được hai tuổi.

Bé Bác Ngạn và Nhâm Nhiễm đã không gặp nhau gần một năm, nhưng cha nhắc đến thì bé vẫn còn nhớ cô và lớn tiếng gọi: “Dì Nhâm Nhiễm” và báo cáo với cô rằng bé đang chơi trò gì. Tiếng trẻ con ngây thơ giòn giã khiến Nhâm Nhiễm cười phá lên, đứa bé bập bẹ từng chữ ngày nào còn chảy nước dãi ngủ trên vai Nhâm Nhiễm giờ đây đã phát âm rõ ràng, lại còn lẻo mép nữa. Cô và bé nói chuyện cả buổi trời vẫn còn luyến tiếc chưa muốn tắt máy.

Mấy ngày sau, Trương Chí Minh lại hẹn cô ra, Nhâm Nhiễm còn vài việc chưa hoàn thành do sự cố của Đinh Hiểu Tình, cô buộc phải tăng ca khá lâu.

Cô gửi lời xin lỗi đáp lại việc chờ đợi của Trương Chí Minh, “Không ngờ xảy ra chuyện này, cô ta ngày càng tỏ ra bất hợp tác với em trong công việc, xem ra nếu em không tỏ rõ thái độ từ chối chuyến đào tạo, chắc cô ta cứ mãi phòng thủ em, nhưng vấn đề là, bây giờ vốn chưa tuyên bố em đã được chọn, em đứng ra từ chối chẳng phải là chuyện nực cười sao.”

“Đừng để bụng, làm việc ở đâu cũng sẽ gặp tình huống đó thôi.” Trương Chí Minh an ủi cô.

“Như thế thật sự rất ảnh hưởng đến tâm trạng người khác, cũng ảnh hưởng đến công việc. Mệt là chỉ toàn những chuyện vặt vãnh, không thể ứ á gì được, nói chi đến than phiền với cấp trên.”

“Cấp trên sẽ không tiếp nhận những khiếu nại đó, em phải tự mình giải quyết vấn đề.”

Trương Chí Minh lại vu vơ: “Nhưng anh nghĩ thế này, chuyến đào tạo lần này có lẽ quan trọng hơn em nghĩ, em đừng dễ dàng bỏ cuộc.”

“Em vừa hỏi thăm một người bạn làm việc trong trường đại học, một vài trường nổi tiếng tổ chức đào tạo MBA không quá khắt khe với kinh nghiệm làm việc, nếu như em trúng tuyển nhưng không đi học được thì thật là đáng tiếc.”

Đó là một vấn đề nan giải, Nhâm Nhiễm đăm chiêu cân nhắc.

“Anh cảm thấy em có thể xem xét lại, tranh thủ cơ hội đào tạo nghề nghiệp lần này, dù sao thì kinh nghiệm làm việc ở Hồng Kông trong ngành tài chính sẽ rất quý báu, em đợi công tác đủ ba năm mới học MBA, sắp xếp như vậy thì hợp lí hơn.”

Sau khi về nhà, Nhâm Nhiễm chuẩn bị đọc sách tiếp, nhưng trong lòng vẫn do dự bất an.

Đương nhiên, những điều Trương Chí Minh nói là hoàn toàn hợp lí, toàn suy nghĩ cho nghề nghiệp và tương lai của cô, nhưng dường như có một điểm anh không nghĩ đến, nếu cô đến Hồng Kông đào tạo cũng có nghĩa rằng cơ hội gặp mặt của hai người sẽ ít đi. Cô không mong đợi cuộc hẹn hò với anh lắm, nhưng thấy anh hoàn toàn không ngần ngại chia cách, cô khó tránh khỏi suy ngẫm.

Cô chỉ đọc được vài trang liền để sang một bên, gọi điện cho Gia Tuấn.

Trong cô đầy cảm xúc không tên không thể nói rõ, cô muốn thổ lộ với một người bạn, thế nhưng, sau khi gọi vào số của Gia Tuấn, người bắt máy lại là Mẫn Nghi.

“Mẫn Nghi, sao bạn lại ở đây?”. Cô kinh ngạc hỏi.

Giọng Mẫn Nghi lạnh lùng, “Đây là nhà của cha mẹ chồng mình, mình ở đây có gì kì lạ sao?”

Nhâm Nhiễm đuối sức giải thích: “Xin lỗi, mình không có ý đó, hôm đó Gia Tuấn nói với mình, bạn tạm thời chưa muốn về nước.”

“Mình thay đổi ý định, hôm nay mới quay về.” Mẫn Nghi bình thản nói: “Bạn tìm anh Tuấn phải không, anh ta uống quá chén ngủ rồi, có cần mình gọi anh ta dậy không?”