Chương 38

Gần trường trung học 79 có một khu nhà xưởng cũ. Đó từng là nhà máy dệt may của thành phố B. Sau khi nhà nước tiến hành cải cách xí nghiệp quốc doanh ở đầu thế kỷ XXI, những doanh nghiệp kiểu này bị phá sản hàng loạt. Bây giờ, khu vực đó rất hoang tàn. Nhiều công nhân thất nghiệp đều sống dựa vào việc buôn bán nhỏ ở khu thắng cảnh Hương Sơn. Con cái họ phần lớn là học sinh của trường trung học 79.

Hoắc Tiểu Lộ, bạn thân của nạn nhân Nguyễn Minh Hoài là một trong số đó.

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi một bên, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa một điều tra viên của đội cảnh sát hình sự và Hoắc Tiểu Lộ.

Lúc này trời đã tối mịt, sân trường bật đèn sáng choang, nổi bật giữa khu vực núi non, gợi cảm giác trống trải, cô tịch. Trong văn phòng được cảnh sát tạm thời trưng dụng, thiếu nữ vừa mất đi người bạn thân không che giấu được nỗi bi thương và đau đớn.

“Nguyễn Minh Hoài có nói với cháu tối hôm qua cô bé hẹn ai không?” Điều tra viên hỏi.

Hoắc Tiểu Lộ mắt ngân ngấn nước, lắc đầu: “Không ạ!”

Xét về ngoại hình, Hoắc Tiểu Lộ là một nữ sinh bình thường. Cô bé mặc áo phông và quần jeans giản dị, thân hình gầy gò, gương mặt nhỏ, trên sống mũi còn xuất hiện mấy nốt tàn nhang. Tuy nhiên, ánh mắt của cô bé trong trẻo và rất sáng.

“Nguyễn Minh Hoài có người yêu không?” Điều tra viên hỏi tiếp.

Hoắc Tiểu Lộ lại lắc đầu: “Đương nhiên không có.”

“Hãy kể lại tỉ mỉ một lượt chuyện xảy ra tối hôm qua.” Bạc Cận Ngôn đột nhiên lên tiếng. “Em nhìn thấy những gì, gặp người nào, làm những việc gì?”

Giản Dao quay sang nhìn anh.

Hoắc Tiểu Lộ cũng ngẩng lên, đưa mắt về phía người đàn ông trầm mặc từ đầu đến giờ. Khi ánh mắt giao nhau, Hoắc Tiểu Lộ như được khích lệ, khẽ gật đầu.

“Lúc đó, khoảng tám giờ tối, Hoài Hoài thu xong tiền ăn của các bạn, bọn cháu cùng rời khỏi lớp học, đi sang tòa nhà văn phòng. Cháu nhớ trên đường chúng cháu không gặp ai. Khối lớp mười hai đã được nghỉ học, các khối khác đang trong giờ tự học buổi tối.” Cô bé nghẹn ngào. “Bọn cháu tới phòng tài vụ. Lúc đó, cửa phòng mở toang, trong phòng sáng đèn nhưng không có người. Bọn cháu đợi ở cửa một lúc. Có mấy thầy cô giáo đi qua nhưng bọn cháu mải nói chuyện nên không để ý.”

Điều tra viên nói xen ngang, giải thích với Bạc Cận Ngôn: “Chúng tôi đã xem camera quan sát.”

Hoắc Tiểu Lộ kể tiếp: “Sau đó, khoảng tám giờ rưỡi, đột nhiên cháu thấy nhâm nhẩm đau bụng. Cháu đoán chắc đến… tháng, nên về ký túc xá trước.”

“Ký túc xá có người không?” Điều tra viên hỏi.

“Không ạ! Tuy lớp cháu đã được nghỉ nhưng mấy bạn cùng phòng đều ở phòng tự học.” Hoắc Tiểu Lộ đáp.

“Sau đó thì sao? Em làm gì ở ký túc?” Bạc Cận Ngôn hỏi.

Hoắc Tiểu Lộ kể tiếp: “Cháu vào nhà vệ sinh, quần áo bị dính bẩn nên đem đi giặt. Sau đó, cháu pha một cốc nước đường đỏ, nằm trên giường đọc sách rồi ngủ lúc nào không hay.”

Cuối cùng, điều tra viên hỏi: “Nguyễn Minh Hoài có dây dưa tình cảm với bạn nam nào? Ví dụ như yêu thầm hay theo đuổi chẳng hạn, không nhất thiết phải là người yêu.”

Hoắc Tiểu Lộ ngẩn người, cắn môi, không trả lời.

Giản Dao cất giọng dịu dàng: “Chi tiết này rất quan trọng với việc phá án. Nếu có, em hãy nói ra đi.”

Hoắc Tiểu Lộ nói: “Có ạ, có một người.”

Người thứ hai được thẩm vấn là Thích Tiếu Nhiễm, một người bạn thân khác của Nguyễn Minh Hoài.

Nhà cô cũng ở trong khu chính phủ như Nguyễn Minh Hoài. Nhắc đến chuyện xảy ra tối hôm qua, hai hàng lệ chảy dài xuống gò má Thích Tiếu Nhiễm: “Nếu biết Hoài Hoài xảy ra chuyện, cháu nhất định sẽ ở bên cạnh bạn ấy.” Cô bé sụt sùi: “Sau khi tan học, cháu liền ra về. Trước khi xảy ra sự cố, bạn ấy không hề có dấu hiệu bất thường, sao lại có người giết bạn ấy chứ?”