Chương 38

Ngày mùng sáu tháng ba, trời trong xanh, không một gợn mây, cỏ thơm chim hót. Thật đẹp.

Ngôn Mạch tâm tình thoải mái, mấy chậu hoa trên sân thượng cũng được thơm lây, được tưới tắm đầy đủ.

Bạch Thiên Trương đang đánh răng, vẫn còn buồn ngủ, như mộng du đi vào phòng ăn, ánh mắt đờ đẫn vô thần từ bữa sáng phong phú trên bàn, chuyển lên mặt Ngôn Mạch đang vui vẻ phết sốt cà chua lên bánh mì nướng.

Ánh nắng mặt trời ngày xuân buổi sớm xuyên qua cửa sổ, rơi trên người Ngôn Mạch, tạo thành một quầng sáng, anh quay đầu, ánh sáng ở bên mặt vô cùng chói mắt, Bạch Thiên Trương chỉ thấy anh hé hàm răng trắng sáng, nở nụ cười với cô, cảm nhận của cô lúc này chỉ hình dung bằng năm chữ: gió xuân quất vào mặt.

Bạch Thiên Trương bị sắc đẹp của Ngôn Mạch mê hoặc, cánh tay máy móc tiếp tục di động lên xuống đánh răng, mắt trông thấy ngọn gió xuân kia chậm rãi đi tới, trong tay cầm giấy ăn, lại tiếp tục lướt qua mặt cô: “Thiên Trương, bọt kem đánh răng của em sắp rơi xuống rồi.”

Những lời này giống như một tiếng sấm phá vỡ mộng xuân của Bạch Thiên Trương, cô lập tức mở to hai mắt, hút vào hơn nửa kem đánh răng, quay người chạy vào nhà vệ sinh.

Ngôn Mạch nhìn bóng lưng cô, mỉm cười, ngồi vào bàn tiếp tục giúp cô phết sốt cà chua lên bánh mì. Trong lòng đang tính toán lại kế hoạch ngày hôm nay. Dưới ánh mặt trời tươi sáng không thể phụ lòng cảnh xuân, anh định trước tiên đưa Bạch Thiên Trương tới công viên mới mở chơi một vòng, sau đó tới nhà hàng gần đó ăn trưa, cô luôn có hứng thú kì lạ với mấy việc này. Cơm nước xong xuôi, nếu vẫn còn sức lực và hứng thú thì đến bách hóa quảng trường Đan Lộ dạo chơi, bình thường cô vẫn ngại đến những chỗ đó vì toàn đồ xa xỉ, chỉ đến ngắm thôi, hôm nay nói gì thì nói cũng phải đưa cô đến mua đồ mà cô hay đi ngang qua nhìn. Nếu như vẫn còn thời gian, đi thả diều thì sao? Hoặc là đi thả đèn trời Khổng Minh cầu nguyện? Cô rất thích những trò của trẻ con này. Buổi tối sẽ dẫn cô tới quán lẩu cay Tứ Xuyên mà cô thèm đã lâu, có lẽ có thể mời cô ăn một ly kem,…

Ngôn Mạch đã hoàn toàn rơi vào tưởng tượng một ngày ngọt ngào bên nhau của anh và Bạch Thiên Trương, anh vui vẻ ngâm nga bài hát, nghiêng mắt nhìn Bạch Thiên Trương đã rửa mặt xong đang đi ra, đang định nói cho cô kế hoạch ngày hôm nay, nhưng đột nhiên dừng lại, sắc mặt kì quái hỏi: “Thiên Trương, sao em lại mặc đồ thể thao?” Bộ quần áo này của cô chỉ khi nào đi tập nhảy mới mặc, Ngôn Mạch nhạy cảm lập tức ngửi thấy có mùi bất ổn.

“Hả?” Bạch Thiên Trương nhìn lại trang phục của mình, tay với lấy bánh mì Ngôn Mạch đã làm sẵn cho cô, vừa nhét vào miệng vừa nói không rõ ràng: “Hôm nay đã hẹn bạn học rồi, em muốn đi tập nhảy.”

Một giây sau – “Ớ?” Bạch Thiên Trương nghi hoặc quay đầu, “Tiếng gì vậy? Ngôn Mạch anh có nghe thấy không? Hình như có tiếng thủy tinh bị vỡ.”

“…” Ngôn Mạch không nói gì, đứng lên đi ra ngoài.

“Ngôn Mạch, anh đi đâu vậy?”

“Tìm keo năm linh hai.”

Bạch Thiên Trương không hề phát hiện ra tâm tư mong manh của người đàn ông đã bị vỡ thành tám mảnh, lại còn vui vẻ tiếp tục ăn, sau đó xách túi đi ra ngoài. Lúc sắp ra khỏi cửa, cô quay đầu nhìn Ngôn Mạch giả làm mặt quỷ: “Ngôn Mạch, em cảnh cáo anh, không được bám theo em, càng không được quấy rầy em!”