Chương 38

Áng mây thứ 38 : Nhịp đập hạnh phúc

“♥ Nắng :• Không thể…. Làm tan chảy 1 ♥ giá lạnh!!!!♥ Mưa :• Không thể… Xoá đi những kí ức đau thương!!!!♥ Gió :• Không thể…. Cuốn trôi những nổi nhớ cồn cào!!!!♥ Chỉ có :• Sự quan tâm… Và 1 tình yêu chân thành mới có thể lấp đầy những khoảng trống trong tim….!!! ♥♥”

Thịch… thịch …..thịch..

Tiếng gì thế nhỉ? Ăn kem xong thì bị vậy sao? Cái này chắc là… lạnh bụng đây mà. (Nhịp tim ai đó đang bấn loạn đấy mà^^)

Vĩnh Khoa – với cái suy nghĩ “không logic” trong đầu – đứng bất động như tượng. Một lúc sau khá là lâu để điều chỉnh nhịp tim đang đập loạn xa vì “lạnh bụng”, một lý do mà cậu nghĩ ra ngay lúc này, Vĩnh Khoa bỗng ngớ người khi nhận ra mình đang trong vai diễn Vĩnh Kỳ mà Thiên Di – vợ cậu – thì đang “chủ động” hôn… Vĩnh Kỳ.

Rụt rè cuối đầu ngượng ngùng và không quên một chuyện quan trọng, Thiên Di khẽ nói nhỏ :

_ Em đã tìm ra “bí mật” giữa hai người, anh Vĩnh Khoa ạ!

Rồi co giò chạy thật nhanh và nhà chuồn thẳng lên phòng với gương mặt ửng đỏ.

Ba từ “anh Vĩnh Khoa” sao ngọt ngào thế kia.

Vĩnh Khoa vẫn còn đơ và đang đắm chìm trong một bể kẹo ngọt mang hương vị khó quên. Cứ thế này thì làm sao cậu có thể…

Chờ đã…

Vĩnh Khoa bị kéo trở về thời điểm hiện tại, cậu ngẫm lại lời của con sóc nghịch ngợm khi nãy. Nó đã gọi cậu là Vĩnh Khoa… Vậy….

——

_ Ha ha ha ha ……

Chính An ôm bụng cười sặc sụa, nghiệt ngã, quằng quại khi nghe Vĩnh Khoa tường thuật lại chuyến đi chơi đầy thú vị.

Điều làm cậu cười đến không kịp thở là nét mặt của Vĩnh Khoa khi mà “từ người thợ săn mồi lại biến thành một con mồi ngoan ngoãn” dưới “sự sai bảo” của cô vợ bé nhỏ Thiên Di.

Cách trả thù của Thiên Di thật hay!

Nhìn Vĩnh Khoa ngượng mà Chính An thỏa sức…. cười như đang xem một bộ phim hài làm ai kia càng ngượng hơn.

Khẽ ho một tiếng, sắc thái u ám tụ lại một điểm, sẵn sàng công phá kẻ gây náo loạn bất cứ thời khắc nào. Vĩnh Khoa trừng mắt đe dọa :

_ Cậu còn cười nữa thì đừng trách tôi.

_ …

Ai kia im bặt khi nghe lời hâm họa. Nhưng chỉ được mấy giây ít ỏi sau đó, Chính An lại…

_ Phì…Ha ha ha ha ha, đáng yêu thật, ha ha ha…

Rầm!

Thật may vì Chính An đã nhanh chân chuồn ra khỏi phòng trước khi quyển sổ to đùng bay tới cánh cửa đen.

Tiếng cười sặc sụa vẫn vang vọng khắp giang phòng làm việc.

Quyển sổ to tướng nằm chễm chệ dưới nền gạch u ám.

Một người đang khẽ cười. Nhưng nụ cười thoáng qua ấy lại vụt tắc ngay lập tức, chỉ còn lại dòng suy nghĩ mong lung…

“Cuối cùng ta cũng đã tìm được “chìa khóa vàng” . Nhưng ….tại sao ta lại không nở ra tay cướp đi sinh mạng bé bỏng ấy ?”

—–

Căn phòng rộng thênh thang chứa đựng cả một sự cô độc, ngày qua ngày cũng như một cuộn phim cũ rích và chán ngắt.

Gương mặt không chút biểu cảm, Triết Minh không sao tìm cách thoát khỏi cái “nhà tù” này. Hằng ngày, từng tên vệ sĩ thay nhau chuyển đồ ăn vào cho cậu một cách cung kính. Cậu vẫn thế, không chịu đồng ý một lời đề nghị nào của ông mình.

Đồ đạc trong phòng ngày càng thuyên giảm vì tài lẻ “trút giận lên vật vô tri vô giác” của ai đó.

—–

Lớp học ồn ào khi kỳ thi đã trôi qua chậm như rùa bò và đem lại một kết quả não nề không kém. Nhưng…. tất cả học sinh điều bỏ qua điểm số ấy, họ cùng hòa vào bầu không khí nhộn nhịp khi mà lễ Giáng sinh đang từng bước từng bước đi tới.

Không nhìn thấy Triết Minh đến trường, Bách Nhật cảm thấy có gì đó không ổn nhưng không để Thiên Di lo lắng. Suốt buổi học, cậu tìm đủ trò để làm ai kia nhoẻn miệng cười mặc dù vài ba lần bị thầy cô phát hiện.

Cuối giờ, khi mọi người đã về gần hết…

Bách Nhật đưa tay lướt phím điện thoại để gọi cho một người, nhưng đáp lại sự chờ đợi của cậu chỉ là những tiếng tút dài vô vọng.

_ Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra với cậu vậy, Minh?

_ Cậu chủ.

Không biết từ lúc nào mà bên ngoài cửa lớp đã chứa nhiều vệ sĩ đến vậy. Tất cả đều là người của nhà họ Vương. Bằng chất giọng kính trọng, một người trong số đó bảo với Bách Nhật rằng ông cậu cho gọi cậu về và ra lệnh cho họ đến đón.

Khó chịu khi có nhiều người đến trường, Bách Nhật ậm ừ rồi đi một mạch ra cổng với mộ tốp gián đen phía sau lưng, giống như đang áp giải phạm nhân vậy.

—–

_ Các người …các người có điên không vậy ? Mau dừng cái chuyện quái quỷ này lại đi.

Bách Nhật tức giận đứng lên sau khi đã nghe ông mình giải bày mọi chuyện. Cậu không tin Thiên Di chính là “chìa khóa vàng” như ông mình nói. Kể cả chuyện Triết Minh đang bị nhốt ở nhà vì tội cãi lời ông mình cậu cũng được nghe ông kể thật chính xác. Vậy đây là cái lý do không thấy Triết Minh đến trường sáng nay. Thật nhãm nhí!

Lấy cặp táp toan đi lên lầu, nhưng cái giọng pha chút nguy hiểm của ông cậu đã gọi giật cậu lại.

_ Con quên là đã hứa gì với ta rồi sao ? Bách Nhật .

_ Ông …. – Hé môi cười, Bách Nhật giở giọng châm biếm – Thì sao? Lễ cưới đâu vẹn toàn nếu thiếu đi chú rễ là Triết Minh? Ông Hàn đâu thuyết phục được Triết Minh. Cả con cũng vậy thôi. Con sẽ không giết “chìa khóa vàng” nữa. À, giờ con phải đến tìm Triết Minh. Tạm biệt.

_ Giữ nó lại.

Sau khẩu lệnh, Bách Nhật lập tức bị giữ lại.

Cậu bực tức vùng tay ra khỏi hai tên vệ sĩ với giọng răng đe :

_ Thả ra.

Lời của cậu không hề có tác dụng với đám vệ sĩ một khi ông cậu đã ra lệnh. Dõi mắt nhìn theo từng bước đi của ông mình, Bách Nhật chau mày :

_ Con muốn đến nhà Triết Minh.

_ Không được. Trừ phi con hứa với ta là sẽ giết “chìa khóa vàng” đoạt lấy ngôi vị chủ tịch. Ta sẽ cho con đến bất cứ đâu con muốn.

Hếch môi cười khanh khách khi nghe ông mình nói thế, Bách Nhật kiên quyết trả lời :

_ Never.

_ Vậy… con cứ từ từ suy nghĩ. Khi nào thông suốt thì gõ cửa phòng ba cái để ra hiệu cho ta.

Đến lúc này, Bách Nhật vẫn không nhận ra âm mưu muốn giữ mình ở nhà của ông mình, cậu vẫn nhởn nhơ nhìn ông với vẻ thách thức trong khi đang bị mấy tên vệ giữ kìm hãm.

_ Tại sao phải gõ cửa chứ! Không bao giờ có chuyện đó đâu.

Không trả lời, ông Vương chỉ khẽ nhếch môi rồi quay người đi.

Chỉ chờ có thế, đám vệ sĩ nhanh chóng đưa Bách Nhật lên phòng và khóa cửa lại. Bây giờ cậu mới nhận ra thì đã muộn.

_ Khỉ thật.

Đưa tay mò mẫm trong cặp táp để tìm dế yêu tìm cứu viện binh nhưng không thấy. Chiếc điện thoại của cậu đã bị “tẩu” từ khi nào cậu còn chẳng biết.

—–

Căn phòng không có lấy một ánh đèn. Tối om như mực, chỉ có đôi khuyên tai bạc là lấp lánh trong mãng đen nhờ ánh sáng vọng qua cửa sổ của trăng.

Trong bóng đen, dáng người ấy ngồi thư thả trên chiếc giường êm ái.

_ Two.

Một cơn gió lạnh ngắt ùa qua, tóc bay phấp phới dưới làn gió ấy, cái bóng trên tường thật xù xì, rất dễ gây hiểu lầm đấy không phải là con người.

Cạch.

Cánh cửa của căn phòng được mở một cách nhẹ nhàng, Thiên Di đưa mắt dõi tìm trong bóng đêm.

Dưới ánh mờ ảo của trăng, một bóng đen thấp thoáng hiện lên trên tường, cùng với làn gió lạnh từ cái cửa sổ đang mở tung, tóc bay lơ đãng trong khoảng không vô định.

Đôi môi nhỏ bắt đầu run lên, buông bàn tay đang nắm chặt tay vịn cửa ra, Thiên Di lấy tay bịt chặt mắt mình rồi hét toáng lên :

_ Maaaaaaaaaaaaaaaaaaa…..

Tách!

Một mảng sáng thay thế mảng đen u ám trong phòng. Chiếc đèn đã được bật lên. Vĩnh Kỳ “sửa sang” lại mái đầu chậm rãi nhìn Thiên Di như hỏi “Vào phòng anh có gì không?” nhưng…tay của Thiên Di đang tự bịt chặt lấy mắt nó lấy gì mà cô nàng thấy được điều đó.

Bước đến trước ngưỡng cửa, Vĩnh Kỳ nhẹ nhàng gỡ đôi bàn tay ấy xuống với chất giọng như từ cõi dưới vừa nhú lên :

_ Giống ma lắm sao?

Ngơ ngác nhìn người trước mặt một lúc lâu để khẳng định không có con ma nào cả, Thiên Di chợt nhớ đến việc cần làm ngay lúc này. Nó lên đây là có lý do mà.

_ À, Vĩnh Khoa kêu mấy người qua phòng anh ấy.

_ Mấy người nào? – Vĩnh Kỳ châm chọc. – Ở đây có một người thôi.

Biết là “đối phương” đang muốn khiêu khích mình, Thiên Di gượng cười nhìn tên khó ưa trước mặt rồi quay đi không thém trả lời câu hỏi của ai kia.

Khẽ nhếch môi, Vĩnh Kỳ thong thả bước qua phòng em trai mình dưới sự theo dõi của một người đang rất lén lút vì người đó đang tò mò muốn “nhiều chuyện” xem cả hai nói gì với nhau.

Cánh cửa phòng của Vĩnh Khoa được đóng lại khi Vĩnh Kỳ bước vào. Áp tai vào thành cửa để nghe ngóng “tin tức” làm Thiên Di vô cùng hồi họp.

Nhưng mãi sao không có động tĩnh gì hết. Cứ như bên trong phòng không có người vậy, im ắng đến lạ thường.

Cạch!

Rầm!

Vì đang dựa vào thành cửa nên khi cánh cửa mở tung ra thì đương nhiên, ai kia sẽ bị vồ ếch như chơi. Và điều đó đang xảy ra ngay thời điểm này không hơn không kém.

Vĩnh Khoa thừa biết cái tính “chuyện nhiều” của ai kia nên cậu cũng đoán ra điều đó.

Từ trong phòng, Vĩnh Khoa thản nhiên mở cửa ra mặc dù biết rất rõ ai kia đang dựa vào một cách thoải mái. Đau một chút có là gì với cái điều mà nó đã cho cậu “niếm trải” hôm qua. Mọi thứ thật tồi tệ trừ….nụ hôn ấy.

_ Em cũng rảnh quá nhỉ, vợ?

Nhìn dáng vẻ vồ ếch của Thiên Di, Vĩnh Khoa cố cầm lòng để không bật cười thành tiếng.

Hơi bị… quê. Thiên Di nhanh chóng đứng lên, xoa đầu rồi cười hì hì nhìn Vĩnh Khoa :

_ Em sợ anh đói nên định qua hỏi xem anh có muốn ăn gì không!

Nghe đến từ “đói” Vĩnh Khoa liền ngớ ra, mắt cậu trừng trừng nhìn ai kia hâm doa rồi ra lệnh :

_ Em đừng có mò xuống bếp và phá nhà anh nữa đấy. Về phòng ngủ đi.

_ Biết rồi. Ai thèm xuống đâu chứ. Nhà giàu mà keo như gì á.

Vĩnh Khoa nheo nheo mắt nhìn gương mặt mè nheo kia.

_ Anh mà keo? Tại em phá quá thôi. Đi ngủ đi.

Lại đuổi khéo đây mà.

Nghĩ đoạn, Thiên Di lấp liếm nhìn Vĩnh Khoa chầm chầm làm cậu hơi… hoảng. Không biết nó sẽ giở trò gì nữa.

Không thể để “mất mặt” trước tên anh trai này được.

Vĩnh Khoa nhìn sang Vĩnh Kỳ nãy giờ đang… săm soi móng tay mình rồi nói :

_ Anh về phòng đi. Tôi sẽ tìm anh sau.

Ai kia hậm hực bước ra khỏi phòng với một đóng lửa nghi ngút bóc lên trong tâm can, khói phun phì phèo. Khi không bị gọi qua đây rồi lại bị đuổi về một cách vô duyên. Ai mà không bực bội.

Hả? Vậy là không được nghe họ nói gì rồi. Vĩnh Khoa chết bầm.

Thiên Di hồng hộc nhìn ai kia, cái ý định ban đầu nó định vẫn còn đó. Thấy Vĩnh Khoa nhìn mình chăm chăm, Thiên Di làm bộ măt gian nhất có thể rồi khẽ thì thầm :

_ Được em hôn, anh thích chứ!

Câu nói ấy như chạm đến nỗi lòng của cả hai. Nhịp tim cùng đập nhanh như nhau. Má Thiên Di cũng đỏ bừng khi chính mình tự nói ra điều đó.

Không thể nán lại cùng Vĩnh Khoa lâu hơn chút xíu nào nữa vì xấu hổ, Thiên Di chạy vọt về phòng mình và “Rầm”, cánh cửa phòng nó được “nhẹ nhàng” đóng lại.

Áp tay lên ngực mình, nơi trái tim giá lạnh đang đập liên hồi, người con gái trước kia đâu làm tim cậu đập nhanh đến mức độ choáng này. Chỉ có con sóc ngỗ nghịch này mới…

Cảm nhận nhịp tim đang đập trong lồng ngực, dư âm của nụ hôn hôm qua và cả câu hỏi vu vơ của Thiên Di làm ai kia như hóa đá.

Mãi một “thế kỉ” sau, Vĩnh Khoa mới thoát khỏi mớ ngổn ngang hạnh phúc. Cậu tự gõ vào đầu mình rồi nói vu vơ :

_ Mai phải đi khám tim.