Chương 38

Thế Lãm giật mình, không thể nào tin được giọng nữ nhân vừa phát ra ngay bên cạnh mình, mà lại không thể hiện hành tung của người đó.

Lời vừa dứt thì một mỹ phụ vận hồng y xuất hiện cạnh bên chàng.

Thiếu nừ vừa nhác thấy mỹ phụ đã chuyển sắc, thối luôn một bộ, miệng lẩm nhẩm :

– Tử Diện Nhu Thất Thất.

Mỹ phụ nhìn sững nàng. Ánh thu ba long lanh như hai hạt nhãn đen tuyền.

– Ngươi nhận ra Tử Diện Nhu Thất Thất ta à?

Thế Lãm cau mày, càng ngỡ ngàng hơn bởi trong chốn rừng sâu này lại diện ngộ với Tử Diện Nhu Thất Thất, một ma nữ mà trước đây đã từng nghe thiên hạ truyền tụng vừa độc vừa thâm, võ công lại thuộc hàng trưởng thượng trong võ lâm Trung Nguyên.

Xét về niên kỷ, Tử Diện Nhu Thất Thất đến nay cũng ngoài cửu tuần, nhưng thần sắc dung diện lại chẳng khác thiếu nữ đôi mươi. Điều này thật là lạ lùng vô cùng, chỉ khi nào Tử Diện Nhu Thất Thất đã luyện công đến độ kim thân bất hoại mới giữ được dung nhan như thuở còn son sắc.

Thế Lãm nghĩ thầm như vậy, liền kính cẩn quay sang ôm quyền xá một cái.

– Tại hạ vô cùng cảm kích khi được diện ngộ cùng Tử Diện bà bà.

Chàng vừa dứt lời, mắt đã đổ đom đóm bởi nhận một cái tát tai của Tử Diện Nhu Thất Thất.

Bốp…

Thế Lãm lảo đảo lùi luôn hai bộ đứng cạnh thiếu nữ kia.

Tử Diện Nhu Thất Thất gằn giọng :

– Ngươi nhìn bổn cô nương như thế nào mà dám gọi ta là bà bà?

Tử Diện Nhu Thất Thất vừa nói vừa đột ngột xuất trảo công, nhanh như chớp giật thộp lấy yết hầu của nàng thiếu nữ.

Thế Lãm đứng cạnh bên thiếu nữ mà vẫn không kịp nhận ra thủ pháp tuyệt luân của Tử Diện Nhu Thất Thất. Chàng còn đang lúng túng thì Tử Diện Nhu Thất Thất đã dụng thủ pháp độc môn, vô cùng kỳ dị điểm một lúc vào ba mươi sáu đại huyệt của thiếu nữ.

Mụ cắp lấy thiếu nữ, nói với Thế Lãm :

– Ngươi theo ta chứ?

Thấy thiếu nữ đi với mình bị khống chế hoàn toàn trong tay Tử Diện Nhu Thất Thất, không còn cách nào hơn, Thế Lãm đành gật đầu, cố lấy giọng từ tốn nói :

– Được cô nương thỉnh đến nơi an toàn để vận công điều tức, tại hạ phải theo thôi.

Nhu Thất Thất mỉm cười :

– Tốt lắm! Theo bổn cô nương.

Nhu Thất Thất vừa nói vừa thả bước đi vào sâu trong rừng. Thế Lãm lẳng lặng bước theo sau chân ma nữ. Chàng vừa đi vừa nhủ thầm :

– “Nếu có cơ hội, mình sẽ thoát ra khỏi sự khống chế của mụ ma nữ này ma giải cứu cho thiếu nữ kia”.

Đi mất hai khắc, không vội vã, không hấp tấp, Tử Diện Nhu Thất Thất cắp thiếu nữ dẫn Thế Lãm đến một bờ vực sâu hun hút. Vách đá dựng đứng, gió lùa rì rì từ dưới vực thổi lên.

Đứng ngay bên bờ vực, Tử Diện Nhu Thất Thất chỉ xuống dưới :

– Chốn cư ngụ của ta ở dưới đó.

Thiếu nữ bị ôm gọn trong tay Nhu Thất Thất mà vẫn rùng mình. Nàng sợ đến khiếp hồn khi nghĩ mụ ma nữ này mà quẳng mình xuống vực thì tan xương nát thịt mất.

Tử Diện Nhu Thất Thất quay lại nói với Thế Lãm :

– Ngươi dám xuống dưới chứ?

Thế Lãm lãnh đạm nói :

– Chẳng lẽ cô nương tính nhảy xuống vực sao.

Chàng lắc đầu nói tiếp :

– Cô nương chỉ cho tại hạ đường xuống vực được không?

Tử Diện Nhu Thất Thất mỉm cười gật đầu :

– Ngươi đi theo ta.

Tử Diện Nhu Thất Thất bước đến một gờ đá nhô ra ngoài vực. Gờ đá cheo leo đến độ Thế Lãm ngỡ chỉ cần một làn gió nhẹ thôi cũng đủ sức quẳng nó xuống vực sâu.