Chương 38

Hải Quỳnh miễn cưỡng đi vào căn phòng đó lần nữa, bỗng có cảm giác rất khác. Không khí dường như ấm áp và tĩnh lặng hơn, ánh sáng của căn phòng mờ ảo hơn. Trên bàn ăn đã dọn đầy những thức ăn đẹp mắt, ánh sáng đèn huyền ảo phát ra từ 3 ngọn nến trên bàn tạo cảm giác lãng mạn vô cùng. Trên bàn còn đặt một cái bánh kem nhỏ dành cho hai người.

Những cô gái bước chân vào căn phòng này chắc chắn sẽ thấy hạnh phúc vô cùng nhưng đối với Hải Quỳnh đây chính là sự tuyệt vọng đến bóp nghẹn.

Người con trai đã tạo ra sự lãng mạn này không vì cô mà là vì cô gái anh yêu, cô chỉ giống như một kẻ thế thân, giống như người để anh bày tỏ tình yêu của anh đối với người con gái đó mà thôi.

– Có thích không?- Giọng anh dịu dàng đầy du dương trong không khí lãng mạn này càng làm tăng sự quyết rũ của anh, cả căn phòng tràn ngập hương vị của anh, khiến Hải Quỳnh không ngừng cảm xúc trong lòng.

Cô khẽ gật đầu. Hải Quỳnh từ từ ngồi xuống, ánh mắt nhìn vào những món ăn thơm ngào ngạt trên bàn. Thật kì lạ là tất cả đều là những món ăn cô thích ăn, cô không biết làm sao anh lại biết. Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía người đối diện mình, bắt gặp ánh mắt trìu mến mà anh dành cho cô, tim cô khẽ đập mạnh, cô chớp mắt cố lảng tránh ánh mắt của anh.

Nếu như đã không thể thoát khỏi tình cảm này, vậy thì hãy để cô tham lam tận hưởng đến hết hôm nay đi. Hãy để cô quên đi người con gái mà anh yêu, hãy để cô quên đi những người bên cạnh cô, cho cô được ở bên cạnh anh đến hết ngày hôm nay, cho cô có được một ngày sinh nhật đáng nhớ nhất trong cuộc đời này rồi sau đó lãng quên nó. Hãy để cô tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào của niềm hạnh phúc này rồi sau đó có phải đau đớn gấp vạn phần vì mất nó cô cũng cam lòng.

– Có ngon không – Giọng nói êm dịu của Tần Phong lại vang lên khi thấy Hải Quỳnh đưa thức ăn lên miệng thưởng thức.

– Rất ngon – Cô đầu nhìn sâu vào đôi mắt anh mĩm cười đáp.

– Vậy ăn nhiều chút đi – Tần phong khẽ cười giục.

Hải Quỳnh gật đầu, trong đáy mắt long lên niềm hạnh phúc trước sự quan tâm ân cần của Tần Phong dù cô biết tất cả chỉ là giả.

Khi hai cây nến trên bánh được thổi tắt, Tần Phong khẽ hát chô cô nghe bài hát chúc mừng sinh nhật. Trong đầu Hải Quỳnh bỗng xuất hiện một cảnh tượng mờ ảo.

– Anh hát cho em nghe đi – Hải Quỳnh nhìn thấy gương mặt mình đang nũng nịu yêu cầu người con trai bên cạnh cô hát cho cô nghe.

– Anh không thích hát – Người đó lắc đầu nhất mực đáp.

– Đáng ghét – Hải quỳnh nhìn thấy mình giận dỗi quay lưng đi nơi khác.

Người con trai đó bỗng ôm trầm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên tóc cô khẽ cười nhún nhường nói:

– Cùng lắm là mỗi năm anh hát cho em nghe một bài?

– Hử?- Cô quay đầu nhìn người còn trai đó với ánh mắt rạng rỡ.

– Bài chúc mừng sinh nhật – Anh ta khẽ cười gian đáp.

Sự phẫn nộ trong ánh mắt của Hải Quỳnh chưa kịp phát ra thì đã bị ai đó dập tắt bằng một nụ hôn.

Hải Quỳnh cứ cố gắng nhìn gương mặt chàng trai đó, nhưng nó như một trò chơi cút bắt, cô càng cố gắng bắt thì càng thấy nó đã chạy xa.

– Em sao vậy? – Tần Phong thấy Hải Quỳnh bỗng ngồi thừ ra không động đậy bèn lên tiếng hỏi.

– Cô ấy là người như thế nào – Hải Quỳnh vội che giấu cảm xúc bèn quyết định hỏi.

Tần Phong đang định đưa tay đến xem cô có sao không, nghe hỏi bèn buồn bã thu tay về sau đó trầm mặt im lặng, lát sau anh nói:

– Cô ấy là cô gái rất đáng yêu, trong sáng và ngốc nghếch.

“Phải, cô gái nguyện vì anh mà đi 999 bước và chờ anh dưới cái nắng thì đúng là quá ngốc, nếu là cô chưa chắc cô đã làm.”

– Mỗi khi ở bên cô ấy, anh đều cảm thấy hạnh phúc.

“Ai cũng đều cảm thấy hạnh phúc khi ở bên người mình yêu cả”

– Khi nhìn cô ấy cười, anh luôn có cảm giác đây mới chính là cuộc sống mà anh hằng mơ ước.

“ Cô ấy thật hạnh phúc, mình ngưỡng mộ cô ấy”

Hải Quỳnh cứ im lặng nghe Tần Phong kể chuyện. Từng lời, từng lời, ánh mắt anh khi kể đều ẩn chứa sự hạnh phúc khiến cho tim Hải Quỳnh cứ như bị ai dùng kim đâm vào từng nhát, từng nhát đến rớm máu đầy đau đớn. Cô vẫn cố gắng tươi cười đem nước mắt cho chảy ngược vào tim.

– Vì sao cô ấy lại rời xa anh – Hải Quỳnh đột nhiên thốt lên hỏi, cô đã tự nói với lòng là chỉ nên im lặng lắng nghe, nhưng lại không kìm lòng được muốn biết tại sao có một người con gái được yêu thương hết mực như thế lại đành lòng rời bỏ người mình yêu mà ra đi như thế.

– Vì anh là một tên ngốc.

Hải Quỳnh không ngờ Tần Phong đáp lại sự mong chờ đáp án của cô bằng một lời mắng chính bản thân mình. Cô lặng lẽ nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của anh. Bàn tay nhỏ nhắn thon dài của cô nắm lấy bàn tay to lớn nhưng ấm áp của anh cho ra một cảm giác xúc động khó diễn tả. Cô nhẹ nhàng an ủi anh:

– Rồi cô ấy sẽ hiểu và trở về với anh.

Tần Phong không đáp, anh nhìn vào ánh mắt của cô thật sâu, cô giật mình một cái vội vàng muốn rút tay lại quay mặt đi nhưng tay đã bị anh nắm lại. Cô sững sờ nhìn anh, anh khẽ khành đáp:

– Cho anh được mời em một bản nhạc.

Hải Quỳnh thu tay về rồi lắc đầu đáp:

– Em không biết khiêu vũ.

– Anh dìu em – Tần Phong khẽ đáp rồi đứng dậy nắm tay Hải quỳnh kéo cô ra khỏi bàn.

Trong phòng nãy giờ vẫn vang lên những điệu nhạc êm dịu trầm bỗng đầy lãng mạn rồi. tần Phong một tay nắm tay Hải Quỳnh, một tay vòng qua eo cô giữ lấy dìu cô đi theo điệu nhạc êm dịu kia.

Hải Quỳnh xưa nay chưa từng khiêu vũ bao giờ, nhưng đột nhiên lại có thể cùng Tần phong hòa vào từng bước nhảy chưa sai nhịp nào. Là cô đột nhiên biết nhảy hay là vì Tần Phong giỏi dẫn dắt cho cô.

Khi hai người kết thúc điệu nhảy của mình, Hải Quỳnh muốn rời đi nhưng tay lại bị Tần Phong giữ chặt. Hai người cứ thế đứng im lặng, bốn mắt giao nhau đầy nồng đượm không muốn rồi đi. Rồi bàn tay giữ lấy eo của Hải Quỳnh dời lên phía trên, vuốt nhẹ mái tóc của cô. Cử động nhẹ nhàng của Tần Phong khiến Hải Quỳnh run lên, toàn thân mất đi ý chí, trong lòng dâng lên một nỗi khoa khát mãnh liệt. Hơi thở của hai người phủ trùm kín cơ thể của nhau.

Tần Phong vuốt nhẹ gương mặt mịn màng của Hải Quỳnh rồi dừng lại ở bờ môi căng mộng hồng hồng của Hải Quỳnh, cả cơ thể cô mềm nhũn, hơi thở dồn dập, ánh mắt đã mờ đi, cô họng khô khan run run khẽ gọi:

– Tần Phong.

Đáp lại Hải Quỳnh là một nụ hôn đọng ở trên môi, lúc đầu là vờn nhẹ trên vành môi cô, sau đó là một nụ hôn mạnh mẽ dường như bùng phát hết tất cả những nỗi khao khát của anh. Tần Phong cắn nhẹ bờ môi của Hải quỳnh làm nó hé ra, lưỡi anh dây dưa trên môi và răng cô một chốc rồi nhanh chóng tách hai hàm răng của cô ra mà xâm nhập vào bên trong. Từng chút từng chút chiếm lấy hơi thở thơm nồng của Hải Quỳnh.

Hải Quỳnh đầu óc đã trở nên mụ mẫm hết cả, cô khẽ nhắm mắt đón nhận từng nụ hôn mãnh liệt của Tần Phong. Một tay vòng qua eo cô kéo cô sát lại gần anh hơn, tay kia luồn qua suối tóc đen tuyền mát rượi của cô. Hải Quỳnh choàng hai tay vòng sang cổ Tần Phong giữ cho thân mình không khụy xuống.

Không gian xung quanh vốn tĩnh lặng nay càng tĩnh lặng hơn.

Không khí tràn ngập hơi thở, cùng nụ hôn quấn quít.

Mãi sau cho đến khi Tần Phong cảm nhận được những làn nước mắt nóng hổi của Hải Quỳnh lăn trên má cô từ lúc nào, anh mới dừng lại.

Tần Phong đau lòng đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt trên mặt Hải quỳnh.

– Đừng khóc.

Hải Quỳnh trở về nhà với tâm trạng buồn bã. Cô vùi mình trong chăn, cô không hối hận vì yêu Tần Phong bởi vì cô sẽ quên anh. Hải Quỳnh sẽ vùi chôn kỷ niệm đẹp này vào sâu trong quá khứ, mãi mãi lãng quên. Những giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt cô như chôn vùi một tình yêu vừa mới bắt đầu đã kết thúc.

Cô lặng lẽ ngồi dậy lấy điện thoại gọi cho Khánh Vũ, đầu dây bên kia vừa bốc máy, Hải Quỳnh liền nói:

– Chúng ta kết hôn đi.