Chương 38 – Cuộc sống của người ở trọ

Cuộc đời của tên cướp Liêu Thanh Tùng, trước năm hai mươi hai tuổi hoàn toàn bình thường, không có gì đặc biệt, luôn nhu nhược, buồn phiền, giống như cây cỏ hoang mọc nơi núi non lởm chởm, nhiều năm bị gió quất mưa vùi nhưng vẫn có thể tiếp tục sống để chào đón mỗi mùa xuân, hạ, thu, đông hằng năm, hạnh phúc duy nhất chính là tự an ủi mình: “Bình thường, ung dung mới là cuộc sống đích thực”.

Hai mươi hai năm trước, Liêu Thanh Tùng được sinh ra ở một vùng quê hẻo lánh.

Từ trước tới nay, anh ta không cho rằng chăm chỉ học hành là truyền thuyết, anh ta cũng không cho rằng khắc khổ học tập là chuyện không thể làm được.

Vì anh ta chính là người làm được như thế.

Anh ta còn được học bổng khuyến học của Kế hoạch lúa mạch[1] hỗ trợ nên mới không thất học và trở thành người đầu tiên của vùng hẻo lánh đó đỗ đại học.

[1] Quỹ khuyến học thành lập ngày 16/06/2005 do một người đứng lên phát động, vì cảm động về khát vọng tới trường của những trẻ em miền núi.

Có rất nhiều huyền thoại về sự nỗ lực của các nhân sĩ thành công đều có khởi đầu như thế. Khi thiếu niên chịu khó học tập, cuối cùng cũng làm nên nghiệp lớn.

Nhưng thành công, trên thực tế là một chuyện có tỉ lệ rất thấp.

Sau khi đỗ đại học, Liêu Thanh Tùng chẳng có chút tài cán gì đã mau chóng đứng vào nhóm những người bình thường của trường.

Liêu Thanh Tùng sau khi tốt nghiệp đại học, thức nhất là không có môi trường thuận lợi, thứ hai là chẳng có năng lực gì đặc biệt. Ở trong thời đại tìm kiếm công việc khó khăn này, anh ta khó khăn lắm mới xin được làm thầy giáo trong một trường trung học dân lập.

May mà, cuối cùng anh ta cũng có thể sống bằng sức mình, có cơm ăn, thuê được gian phòng ba trăm tệ, khổ công học tập suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng được liệt vào hàng ngũ những người có thu nhập thấp.

Vào danh sách những người có thu nhập thấp cũng không có gì là không tốt cả, chí ít thì bạn cũng có cơm ăn, thuê được phòng ở, phải không?

Nếu bạn không nghĩ rằng mình đã từng đọc bao nhiêu sách, đã phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực, đã tự dìm chết giấc mơ của mình, quên đi ước mộng của bản thân thì bạn cũng không cảm thấy cuộc sống này có gì không công bằng, phải không?

Liêu Thanh Tùng không phải là người như thế. Là một người đàn ông, đương nhiên không thể dễ dàng hài lòng như vậy. Là một người đàn ông, bạn cần kiếm tiền để mua nhà, lấy vợ. Đương nhiên, bạn có thể không mua nhà, trừ khi bạn nói chuyện ổn thỏa với mẹ vợ.

Liêu Thanh Tùng đã tham gia vào những kỳ thi của các đơn vị liên quan, cuối cùng được chuyển đến thành phố trở thành thầy giáo được biên chế chính thức. Nghe nói sau này, sự đãi ngộ của nhà nước dành cho những giáo viên biên chế được sánh ngang với nhân viên công vụ.

Liêu Thanh Tùng là giáo viên ngoại ngữ.

Hừm, giống như bạn tưởng tượng, anh ta rất đẹp trai, viết chữ đẹp, có nhiệt huyết khi giảng bài, thuộc típ thầy giáo đẹp trai, thích bàn luận về đại sự của đất nước và tán dương văn tự.

Đương nhiên cũng có nữ sinh thầm yêu anh ta.

Nữ sinh thầm yêu Liêu Thanh Tùng tên là Hồ Bội Bội.

Việc thầm yêu của Hồ Bội Bội rất nhanh chóng được công khai, 50% học sinh trong trường biết được, 50% học sinh còn lại cũng biết nhưng không dám tùy tiện nói bừa.

Vì Hồ Bội Bội đã từng nói: “Nếu ai tung tin đồn nhảm thì sẽ cắt tai của người đó”.