Chương 38 – Đồng Yên rất buồn bực

Đồng Yên tay nắm chặt điện thoại hồi lâu không phản ứng, qua mấy phút đồng hồ cô mới cúp máy, sau đó đi ra ngoài phòng trọ một lần nữa gọi điện lại cho Tư Triết, rất nhanh đã có người bắt máy.

“Alo? Yên Yên, chuyện gì vậy?”

“Tư Triết, tôi mới vừa gọi điện cho Lăng Khiên nhưng anh ấy tắt máy rồi. Anh có thể qua nhà anh ấy xem xét một chút có được không? Tôi sợ anh ấy xảy ra chuyện gì đó.”

Lục Tư Triết hơi sững sờ, nói: “Được. Tôi bây giờ qua xem cậu ấy. Cô đừng lo lắng.”

Giọng nói Đồng Yên hơi run, đáp một tiếng rồi cúp máy. Cô đứng ở bên đường đón taxi đi tới nhà Lăng Khiên. Cô mới chỉ đến nhà anh hai, ba lần, mấy lần là theo anh trở về lấy đồ, nhà anh cách nhà Thiến Thiến hơi xa. Đồng Yên lại gọi điện cho Lăng Khiên một lần nữa, điện thoại anh vẫn tắt máy, cổ họng cô nghẹn lại đau đớn, sắc mặt càng trắng bệch hơn. Cô cứ nghĩ đến anh cả người sốt cao, khó chịu lại một mình một phòng mà chỉ muốn trào nước mắt.

Lục Tư Triết không tới mười lăm phút đã tới nhà Lăng Khiên. Anh gọi điện thì điện thoại Lăng Khiên tắt máy, sau đó dùng sức nhấn chuông cửa. Qua gần năm phút đồng hồ cửa mới được mở ra, Lăng Khiên đứng ở cửa, cả người trên để trần, ánh mắt mông lung, vẻ mặt phiền não đứng đó nhìn Lục Tư Triết tức giận nói: “Tại sao cậu lại tới đây?”

Lục Tư Triết nhìn Lăng Khiên, ngoài sắc mặt có hơi trắng bệch thì còn lại không giống như là vừa mới ngất và tỉnh lại, mà trông gióng như là bộ dạng đang ngủ say mà bị đánh thức. Một cỗ lửa giận xông thẳng lên ót, Lục Tư Triết hướng bạn mình quát to: “Mẹ kiếp! Cậu ngủ thôi mà sao lại tắt điện thoại hả?”

Lăng Khiên bị bạn quát mà nhất thời thanh tỉnh một nửa, vuốt vuốt mi tâm rồi tránh qua một bên, khàn khàn nói: “Vào đi.”

Lục Tư Triết nhìn vẻ mặt bình tĩnh của bạn, trong lúc bất chợt lại cảm thấy dị thường phiền não, cũng chẳng đi vào nhà, lạnh lùng ném ra một câu: “Đồng Yên gọi điện cho cậu mấy lần mà không được đấy. Gọi lại cho cô ấy đi.” Nói xong lập tức xoay người rời đi.

Lăng Khiên nghe được lời của Tư Triết thì ngẩn ra, sau đó vội vàng chạy nhanh về phòng ngủ, tìm kiếm hồi lâu mới thấy chiếc điện thoại của mình đã tan nát nằm ở dưới đất. Anh cũng không nhớ rõ điện thoại rơi lúc nào, mà cũng chẳng quan tâm suy nghĩ nhiều, ngồi ngay xuống nền nhà, lắp pin vào rồi mở máy, nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ trên màn hình, không suy nghĩ gọi lại ngay cho Đồng Yên.

Nhưng lại thấy báo máy cô bận, anh cúi đầu mắng một tiếng rồi tiếp tục gọi.

Mà Đồng Yên bởi vì không yên lòng, vừa mới gọi điện cho Lục Tư Triết một lần nữa.

“Tư Triết, anh đã qua xem chưa vậy? Anh ấy thế nào rồi? Không sao chứ?” Giọng của Đồng Yên rất thấp, nghe kỹ hình như có chút nghẹn ngào.

Lục Tư Triết đi ra từ nhà trọ Lăng Khiên cũng không rời đi ngay lập tức mà là ngồi trong xe hút thuốc lá, nghe được giọng nói khẩn trương của cô, anh có chút phẫn hận nói: “Không có chuyện gì cả. Tiểu tử này rất tốt, tôi qua thì cậu ta đang ngủ say. Yên Yên, cô cũng không cần tới đây đâu, cậu ta ỷ vào việc cô đau lòng mà tắt điện thoại đi đấy. Mấy ngày nữa cũng đừng để ý làm gì, để cho hắn biết mùi luôn.”

Đồng Yên nghe được Lăng Khiên không có chuyện gì, trong lòng nhẹ nhõm hẳn đi, sau đó lại nghe đến anh cố ý tắt điện thoại, trong lòng ngày càng ủy khuất hơn. Cô cắn cắn môi nói: “Anh ấy không có chuyện gì là ổn rồi. Xin lỗi đã làm phiền anh. Anh đã về nhà chưa vậy?”