Chương 38 – Hiếu lầm

Lúc bước xuống cầu thang, cô rón rén bước từng bước, cũng không dám tự mình lái xe, bắt xe về nhà Dung Nham. Về đến nhà, cô đi đi lại lại trong phòng, chẳng biết phải làm gì, lòng rối bời. Có rất nhiều việc sẽ phải sắp xếp lại từ đầu vì đứa trẻ này, nhưng với Diệp Mộc đó là niềm hạnh phúc. Có thể mang thai đứa con của người đàn ông mình yêu nhất, có lẽ đó là việc khiến hầu hết những người phụ nữ trên thế gian này cảm thấy hạnh phúc, cô cũng không phải ngoại lệ. Lúc đầu, Tề Ngải Ức nói có lẽ sẽ chụp đến trước khi trời tối, vì thế Diệp Mộc và Dung Nham đã hẹn nhau bảy giờ sẽ đến thẳng khách sạn, bây giờ cô về nhà sớm, cũng không biết nên làm gì. Khẽ nằm xuống chiếc giường rộng lớn trong phòng ngủ, Diệp Mộc nhìn trần nhà, cười một cách ngốc nghếch. Trên chiếc chăn có mùi hương của Dung Nham, còn cả mùi dầu gội đầu mà hai người dùng chung. Căn phòng im ắng, Diệp Mộc nghe rõ nhịp đập của trái tim mình, rộn ràng như đóa hoa đang nở rộ. Cô ôm lấy mặt, lăn người một cái, lúc đạp lên giường mới phát hiện mình vẫn còn đi giày… Lúc bước vào nhà, lòng hỗn độn đến nỗi quên cả thay giày.

Diệp Mộc cẩn thận ngồi dậy, rút điện thoại ra gọi cho bố của đứa bé… Cái tên xấu xa, sau khi biết được chắc sẽ cười rất xấu xa. Tưởng tượng cảnh Dung Nham thích thú phát điên, Diệp Mộc nở nụ cười ấm áp. Bên ngoài bất ngờ có tiếng động, không lâu sau tiếng của Dung Nham vang lên. Diệp Mộc bất ngờ vô cùng, nhưng cô chưa kịp lên tiếng gọi anh thì người đàn ông khác tiếp lời, chất giọng rồi ngữ điệu đều rất giống Dung Nham nhưng có vẻ trầm ngâm hơn. Diệp Mộc nóng ran người, là bố Dung Nham! Cô nhất thời tiến thoái lưỡng nan, đứng im tại trận.

“Chỗ này của con… hình như không giống với ngày trước lắm.” Bố Dung Nham nhịn cười. Dung Nham rất hiểu bố, phản đối nhất chuyện nam nữ ở chung trước khi kết hôn, anh trả lời lấp liếm: “Vâng, con đổi người giúp việc đến thu dọn.” Chẳng phải là đã đổi rồi sao, ngày trước mời người giúp việc theo giờ, bây giờ vì thế giới của hai người, thường thường là Diệp Mộc thu dọn một chút, còn anh thu dọn nhiều hơn.

“Ư. Có chuyện gì mà phải đến tận đây để nói?”

“Chuyện về Khanh Thần.”

“Sao thế?” Bố Dung Nham có vẻ hơi bất ngờ. “Bộ phận quan hệ công chúng của Lương Thị còn chưa đủ cho con dùng sao?”

“Không phải, nhưng dù sao đó cũng là chiếu trên, những người có cả những tòa báo sau lưng, kéo kéo đạp đạp bằng mặt nhưng không bằng lòng, con cảm thấy phiền quá.” Dung Nham rót hai cốc nước. “Áp lực bên Khanh Thần rất lớn, anh trai cô ấy là một người rất lợi hại, lần này làm rất sạch sẽ, bây giờ tình hình của cô ấy rất khó khăn. Con cũng đã ra tay rồi, nhưng có một số chỗ lo liệu cũng chưa được ổn thỏa, vì thế muốn nhờ bố giúp đỡ.”

“Con nói nghe nhẹ nhàng nhỉ?” Bố Dung Nham mỉm cười. “Chẳng trách không thể nói ở bên ngoài, chuyện thế này mà con cũng dám mở lời với bố!”

Thật ra Dung Nham không muốn phải nhờ vả, dựa vào khả năng của anh cũng có thể thu xếp ổn thỏa chuyện này, nhưng nhìn thấy chuyện vui của mình và Diệp Mộc sắp đến, anh muốn giải quyết nhanh gọn, xử lý xong rồi một lòng một dạ ở bên cô, vì thế anh mới phá lệ một lần, nhờ bố đứng ra giúp đỡ. “Bố, thực ra chuyện này cũng không cần bố phải trực tiếp ra tay, mấy ngày nay con đã đi khắp nơi để nói chuyện rồi, bố cũng nói Lương Thị là công ty thu hút đầu tư số một ở thành phố C, bây giờ việc này đã do chính bộ phần PR của Lương Thị lo liệu, bố chỉ cần đứng đằng sau ra chỉ thị một chút, những người bên dưới tự nhiên sẽ lo liệu một cách thỏa đáng thôi.”