Chương 38: Hô hấp nhân tạo

Dương Thu Trì nói: “Vậy được, chuyện không thể chần chờ, các người lui ra ngoài năm bộ.” Lại nhấn mạnh thêm lần nữa: “Vô luận là ta làm cái gì, các người cũng không được lên tiếng, nếu không, cứu không sống đừng có trách ta. Được không?”

Bạch thiên tổng cùng Bạch phu nhân đều gật đầu, Ân Đức nhìn trừng trừng Dương Thu Trì, không dám kháng nghị, cùng mọi người lui ra ngoài năm bộ (Chú: 5 thước = 1 bộ, 1 thước Tàu khoảng 4,5 cm).

Dương Thu Trì kéo cổ Bạch Tố Mai ngưỡng về phía sau, cho khí quản thông thoáng, sau đó dùng một tay bịt kín mũi Bạch Tố Mai, một tay đưa kéo hàm dưới nàng ra, hít sâu một hơi, cúi người áp miệng vào đôi môi mềm mại của Bạch Tố Mai, thổi khí vào trong.

Ân Đức bước lên một bước, tức giận quát: “Ngươi làm cái gì đó?…”

Bạch thiên tổng chộp lấy Ấn Đức, lắc lắc đầu, ra dấu bảo hắn đừng nói. Ân Đức hạ giọng nói: “Nhưng hắn đang hôn…” Bạch thiên tổng lại lắc đầu, nhỏ giọng bảo: “Hãy coi trước rồi tính.” Ân Đức chỉ còn biết im miệng.

Dương Thu Trì thổi xong luồng hơi đó vào trong miệng Bạch Tố Mai, hai tay áp lên trên gò ngực căng tròn của nàng, ép xuống theo tiết tấu nhất định.

“A! Ngươi làm cái gì…” Ân Đức hét lớn.

Bạch thiên tổng thấy Dương Thu Trì án một tay lên trên nhũ phòng của con gái, tuy nhiên con gái đã chết rồi, nhưng không thể chịu sự nhục nhã như vậy, liền không nhịn được quát: ‘Ê! Ngươi làm cái gì đó?…” Hai người vừa định bước lên cản lại, Bạch phu nhân mắt nhạt nhòa lê đã ngăn họ lại: “Lão gia, Ân nhi, hai người cứ để hắn cứu trước xem sao. Nói không chừng có thể cứu sống thì sao!”

Bạch thiên tổng nghĩ cũng thấy đứng, lập tức dừng lại, đồng thời giữ chặt Ân Đức. Ân Đức chỉ Dương Thu Trì quát: “Tên tiểu tử ngươi cứu không được phu nhân của ta, ta sẽ khiến cho ngươi chết không đất chôn thây!”

Dương Thu Trì cũng cảm thấy chuyện này quá nghiêm trọng rồi, mình sờ loạn lên ngực con gái đã chết của người ta, lại hôn môi của nàng, đây lại là Minh triều vô cùng thịnh hành lễ giáo phong kiến, nếu như bản thân không cứu được Bạch Tố Mai, không biết chuyện tiệp theo của bản thân sẽ như thế nào, hắn nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nhưng mà, Dương Thu Trì phán đoán Bạch Tố Mai chính là chết giả. Nếu theo như các y liệu có liệt kê đầy đủ, thì nếu như thực là chết giả thì sẽ có thể cứu được. Sự phán đoán của hắn có ba điểm:

– Điểm thứ nhất là nhiệt độ của thân thể. Bạch tố mai đã chết ít nhất hai mươi bốn giờ, trong tình huống giống như thế, thì nhiệt độ cơ thể đáng ra phải đạt đến nhiệt độ của môi trường xung quanh. Liệm phòng này có nhiệt độ ẩm thấp âm lãnh, tính ra cao lắm cũng không quá mười lăm mười sáu độ. Vừa rồi hắn ấp tay Bạch Tố Mai vào giữa hia tay, cảm thấy nhiệt độ trong cở thể của Bạch Tố Mai không hạ xuống rõ rệt. Tay của nàng tuy có lạnh, nhưng Dương Thu Trì vừa thử đã biết ngay, thi thể chết một ngày một đêm rồi sẽ có nhiệt độ thấp hơn độ ấm cơ thể của Bạch Tố Mai nhiều.

– Điều thứ hai, thi thể của Bạch Tố Mai không xuất hiện hiện tượng thi cương (cứng thây). Người sau khi chết, trong tình huống thông thường sẽ xuất hiện hiện tượng thi cương sau hai giờ. Đến mười hai giờ thì hiện tượng thi cương lên đến cao trào. Sau bốn ngày mới từ từ mềm ra. Bạch Tố Mai chết giỏi lắm là hai mươi bốn giờ, thi cương chưa đến lúc thuyên giảm, mà đáng ra phải còn đạt tới mức cao trào.