Chương 38 – Như những ngày đầu

Từ nhỏ Hạ Hà Tịch đã được bố mẹ dạy phải lễ phép, lịch sự, phải biết tôn sư trọng đạo, không mắng chửi, ngay cả những từ mang nghĩa xấu như “đồ ngu”, “đồ ngốc” cũng không nên nói… Sau này, vì gia đình xảy ra chuyện, Hạ Hà Tịch càng học được cách ăn nói cẩn thận, vui buồn không thể hiện ra mặt, theo cách nói của thư ký An Địch thì: “Tổng giám đốc Hạ có giận thế chứ giận nữa cũng có thể mắng cô té tát từ đầu tới chân mà không cần nói bậy.”

Nhưng hôm nay, trước mặt bà mối, Hạ Hà Tịch không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, mắng to “mẹ nó”. Vừa thở hổn hển vừa nhìn Tô Tiểu Mộc, cuối cùng Hạ Hà Tịch mới hiểu tại sao nhiều người thích chửi bậy thế, hóa ra chửi bậy có thể giải phóng những bí bách trong lòng. Nếu… anh không làm thế, anh sợ mình sẽ lôi bà mối cùng chết chung thật mất.

Đúng vậy, nguyên nhân anh hoang mang, chán nản chính là Tô Tiểu Mộc cho số điện thoại của anh vào danh sách đen. Sau khi bị tai nạn ngất đi, anh tỉnh lại trên xe cứu thương, bình tĩnh nói với nhân viên y tế: “Xin báo cho vợ tôi, trong di động của tôi có số điện thoại của cô ấy.”

Nhưng gọi hết lần này tới lần khác, điện thoại vẫn không thể kết nối được. Lúc nhập viện kiểm tra, khâu vết thương, bôi thuốc, Hạ Hà Tịch cũng không để tâm lắm. Chỉ tới khi một mình nằm trên giường bệnh, gọi điện cho bà mối lần nữa, trái tim anh mới thắt lại.

Tô Cẩm Trình tới thăm anh, Hạ Hà Tịch chỉ hờ hững nói có chút mâu thuẫn với bà mối. Người gian xảo như Tô Cẩm Trình ngay lập tức ngửi được mùi vị khác thường liền giúp anh gọi điện thoại cho Tô Tiểu Mộc. Quả nhiên lần này Tiểu Mộc bắt máy rất nhanh. Lúc ấy, trái tim đang thắt lại của Hạ Hà Tịch đúng là có thể vắt ra nước.

Ngắt máy, Tô Cẩm Trình nheo mắt giọng tiếc nuối: “Bạn Hạ nén đau thương đầu hàng số phận đi, xem ra cô Hạ nhà bạn đã vứt bạn vào danh sách đen rồi. Ờ… nếu bạn đồng ý chơi bóng chuyền với tôi một tháng, tôi sẽ giúp bạn gửi tin nhắn cho vợ bạn, báo tin buồn bạn đang nằm ở đây.”

Lúc này Hạ Hà Tịch làm gì còn tâm trạng để đùa giỡn với Tô Cẩm Trình nữa. Anh im lặng một lát rồi lạnh nhạt nói: “Nếu cậu thích chơi bóng chuyền như thế thì đi xem mắt một lần đi. Tìm một cô gái thích chơi bóng chuyền để cùng chơi với ông già cô đơn như cậu, đừng suốt ngày quấn lấy đàn ông có vợ như tôi.”

Tô Cẩm Trình nhướn mày. Được! Hai vợ chồng cãi nhau, em gái thì giận mình, gọi điện thoại thì ngắt máy không thương tiếc, bạn cũ cũng coi mình là cái bồ để trút giận. Được! Được! Dù sao giờ Hạ Hà Tịch cũng chưa chết được, hai vợ chồng nhà người ta không vội, mình vội gì chứ? Không thông báo thì không thông báo!

Tô Cẩm Trình lắc đầu, ra khỏi phòng bệnh. Thế là một ngày, hai ngày, ba ngày, Tô Cẩm Trình xấu xa không báo cho em gái biết chuyện Hạ Hà Tịch bị tai nạn. Tô Tiểu Mộc còn độc ác, xấu xa hơn, một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi tới.

Trong tình cảm, lúc nào cũng có một bên mạnh, một bên yếu, một bên cao, một bên ngẩng đầu nhìn theo người kia mà cư xử. Đêm thứ hai trong bệnh viện, Hạ Hà Tịch đột nhiên lên cơn sốt cao. Trong lúc mê man thì nhìn thấy bà mối ôm bình giữ nhiệt đứng trước giường bệnh, nheo mắt cười, vươn tay ra nói: “Canh bí hầm giúp giải nhiệt nhà họ Tô nấu đây, già trẻ đều thích, hai mươi tệ một bát!”