Chương 38 – Tôn trọng tình yêu

Cô ấy có nghi ngờ hay không, chú ý hay không, yêu mình hay không, đó là tự do của cô ấy, mình chỉ biết mình sẽ không cho cô ấy cơ hội để nghi ngờ, cũng không muốn vì trắc nghiệm tình yêu mà khiến cô ấy chú ý, mình yêu cô ấy, vì vậy không muốn khiến cuộc sống của cô ấy phiền muộn vì mình…

Ngày Ngụy Sở tới tiễn Tô Nhạc là môt buổi sáng có mưa, Tô Nhạc mặc một chiếc quần jeans sáng màu, trên người mặc một chiếc áo sơ mi nhạt màu, mái tóc bình thường hay cột lên nay đang rủ xuống hai vai, hơi cong cong, đem lại cảm giác thật khác biệt.

Anh nhìn Tô Nhạc đi đăng kí, sau đó biến mất sau cánh cửa. Trên đường đi, Tô Nhạc luôn luôn nói cười, nhưng Ngụy Sở lại cảm thấy dường như Tô Nhạc đang chờ một cái gì đó. Chỉ cần cô trở về từ thành phố S sẽ có một kết quả.

Bạn thân của anh từng nói, người thích Tô Nhạc nếu thiếu kiên định sẽ vô cùng vất vả.

Trong quá trình theo đuổi Tô Nhạc, anh không cảm thấy vất vả, mà chỉ mang theo cảm giác kỳ vọng và thích thú. Càng hiểu về Tô Nhạc, anh càng cảm thấy một người con gái như cô thật hiếm có. Trong suy nghĩ của người khác, cô có thể là một cô gái kiên cường, không bị tổn thương, nhưng trong mắt anh, Tô Nhạc không khác gì những cô gái khác, cô chỉ thông minh hơn và hoàn mỹ hơn.

Anh là đàn ông, nhưng ghét một người đàn ông vì một người phụ nữ mềm yếu mà tổn thương người con gái anh ta vốn nên bảo vệ, rồi mượn cớ rằng người đó không dễ dàng bị tổn thương.

Thật ra, người đàn ông như vậy là đáng hổ thẹn nhất, một cái cớ như vậy cũng là một thứ khiến người ta chán ghét nhất. Chính mình chân trong chân ngoài, rồi lại sợ đạo đức và lương tâm lên án, lợi dụng danh nghĩa thiện lương, giao trái tim mình cho một người phụ nữ khác, còn trách người con gái bên cạnh mình quá kiên cường.

Bời vì em quá kiên cường, còn người con gái kia không có anh không thể sống được, vì vậy anh phải chăm sóc cô ấy.

Anh là đàn ông, nên càng hiểu được suy nghĩ đáng xấu hổ đó của đàn ông. Nhưng anh không muốn làm như vậy, người anh yêu cho dù có kiên cường thế nào cũng là người duy nhất trong lòng anh, những người khác dù có yếu đuối, có đáng thương, chuyện đó và anh chẳng liên quan gì, người mà anh yêu, cuối cùng sẽ chỉ có một mình Tô Nhạc.

Lái xe rời khỏi sân bay, Ngụy Sở nhận được điện thoại của Đàm Vi, mời anh buổi trưa cùng ăn cơm, anh đồng ý.

Trên máy bay, Tô Nhạc ngồi cạnh hành lang dãy bên phải, ở dãy bên trái đối diện có một đôi nam nữ, cô gái trẻ dựa đầu lên ngực người con trai mà ngủ, người con trai cẩn thận đỡ cô gái, tay trái lật một quyển tạp chí, động tác rất nhẹ.

Tô Nhạc nhìn thấy hình ảnh như vậy, đột nhiên nở nụ cười, cô luôn tin tưởng sự đẹp đẽ của tình yêu, chỉ hoài nghi tính lâu dài của nó. Nhớ tới vẻ mặt ngập ngừng của Trần Húc khi biết mình sắp tới thành phố S, Tô Nhạc không biết nên bất an rằng có cô gái khác chú ý tới Ngụy Sở, hay nên cảm động vì ấn tượng của mình trong mắt những người bên cạnh Ngụy Sở rất tốt.

Lật cuốn tạp chí buồn chán, Tô Nhạc chống cằm nghĩ, nếu như khi mình trở về lại nghe thấy tin đồn của Ngụy Sở và người con gái khác thì sao?

Suy nghĩ cẩn thận một lát, lại cảm thấy mình không việc gì phải tự tìm phiền não, sự việc đến cuối cùng, nên thế nào sẽ là thế đó, hiện tại nghĩ nhiều cũng chẳng có mấy ảnh hưởng tới kết quả, là con gái, tốt nhất nên đối xử tốt với chính mình thì hơn.