Chương 38 – Vướng bận ngọt ngào

Nhưng là Bạch Nhật Huyên cắn chưa đã ghiền, thì đột nhiên cảm giác cơ thể mất thăng bằng, chỉ thấy mấy người đàn ông trước mắt nhanh chóng quay đầu, trong khoảnh khoắc lại gục xuống một bên! Hai mắt cô vẫn còn lưng tròng nước mắt nhìn ba gã mặt áo đen khác xông vào đánh Bạch Nhật Tiêu. Cô vừa mừng vừa hoảng xen lẫn vào nhau, nhưng vẫn bị người phía sau túm rất chặt.

Từ nhỏ, Bạch Nhật Tiêu từ nhỏ đã luôn đứng hạng nhất trong vài môn võ thuật. Tuy rằng lần này ‘đơn thương độc mã’, một đấu ba quả thật phải xuống thế hạ phong. Nhưng trong nháy mắt, sự khát máu tàn độc đã khiến anh ra tay khủng khiếp hơn so với bình thường gấp nhiều lần. Một cú vòng chân hướng thẳng về phía người đàn ông bên phải, gã ta mất thăng bằng, ngã xuống đất. Lại thêm một lần bồi nữa về phía gã trước mặt, rồi một nắm đấm giáng vào cằm gã.

“Tiêu!” Người đàn ông túm Bạch Nhật Huyên cảm thấy tình thế không ổn, kéo Bạch Nhật Tiêu vào cửa kiểm soát, mặt kệ anh em của mình đang bị đánh chết khiếp. Hoàn thành nhiệm vụ quan trọng hơn.

Bạch Nhật Tiêu đã đá văng gã đàn ông trước mặt, gạt thẳng nhân viên kiểm soát, một tay giữ lấy Bạch Nhật Huyên, một quyền bên tay kia hướng thẳng tới mặt của tên đang túm lấy cô. Kéo áo gã lại, thêm một đá vào bụng. Gã trực tiếp ngã xuống đất, khóe miệng còn chảy máu tươi đỏ sẫm.

Bạch Nhật Huyên hoảng hốt nhìn người đàn ông ngã xuống trước mắt mình, bị một mặt khác của Bạch Nhật Tiêu dọa sở. Lần này cô vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Nhật Tiêu khát máu đến như vậy. Khuôn mặt tuấn mỹ kia đã hoàn toàn bị thiêu đốt bởi lửa giận. Đó chính là một con rồng hung bạo bị dồn đến đường cùng, dữ dằn độc ác.

Bạch Nhật Tiêu ôm chặt lấy cô. Anh cũng không muốn cho cô xem đến những trường hợp như thế này, nhưng là anh không có sự lựa chọn nào khác. Dù như thế nào anh cũng không thể để cho bất luận kẻ nào mang cô rời khỏi anh! “Huyên Huyên, không phải sợ, không có việc gì nữa rồi.” Bạch Nhật Tiêu hôn trán cô, dịu dàng nói. Quả thực, nếu so với người vừa ra tay tàn khốc vừa này là hai người khác biệt.

Bạch Nhật Huyên biết anh đang bảo vệ cô, dựa vào ngực anh cố gắng bình ổn lại tâm tình mình. Rốt cuộc, sống mũi cũng cày xe nhìn anh vẫn chưa tan lo lắng, “Sao bây giờ anh mới đến. Em rất sợ, mấy người đó mang em đi, em không thể ở cạnh anh nữa…” Tiếng khóc của cô bị bao phủ bởi nụ hôn bá đạo của Bạch Nhật Tiêu. Anh nói cho cô, sự sợ hãi của anh không hề thua kém cô bao nhiêu. Khi đoán được Bạch Vĩ Minh sẽ đưa Bạch Nhật Huyên sang Mỹ, anh cơ hồ như phi tới sân bay này, đọc dường lái xe như điên, vượt qua bao nhiêu đèn đỏ cũng không biết. Tiếng khóc của cô, chiếm cứ toàn bộ tâm trí anh.

An Như Nguyệt đứng ngoài cổng kiểm soát, nhìn hai người đang thâm tình với nụ hôn trong phòng, lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Khi nhận được điện thoại giận dữ của Bạch Nhật Tiêu, bà chỉ biết, đây vẫn là thủ đoạn của Bạch Vĩ Minh. Vì muốn ép Bạch Nhật Tiêu phải thỏa hiệp, ngay cả bắt cóc con gái của chính mình hắn cũng làm được. Người đàn ông này thật sự phát điên rồi! Bà đoán được Bạch Vĩ Minh sẽ dùng chuyên cơ của mình đưa Bạch Nhật Huyên sang Mỹ, liền cấp tốc chạy tới, thì đã thấy Bạch Nhật Tiêu đang đánh những gã vệ sĩ. Điều duy nhất bà có thể làm, chính là ép buộc những vệ sĩ đó không làm khó xử theo chuyện gì nữa. Mặc khác, tốc độ lái xe đáng sợ đó, có khả năng lập tức sẽ bị thu hồi bằng lái xe ngay lập tức!