Chương 39

– tốt, nên gặp thất bại vài lần mới có thể đảm nhận được trọng trách!- anh bật cười: -Không ngờ lần đầu tiên tôi gặp thất bại lại dưới tay cô!

Khả Nhi cuối cùng cũng ngẩng mặt lên nhìn anh, giọng nói của cô trùng hẳn xuống nghe như một lời than thở: -Tại sao cứ nhất định phải tham gia cuộc đàm phán này. Rõ ràng là anh không muốn đến, nếu không chắc chắn sẽ không đến muộn!

Khóe môi Dương Phàm vẫn đang mỉm cười nhưng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo và thê lương: -Cuối cùng em cũng vẫn mạnh hơn anh! Anh tâm phục khẩu phục rồi!

Khả Nhi lặng lẽ nhìn anh, Dương Phàm cũng nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Cuối cùng, Khả Nhi từ từ đứng dậy, trợ lí và thư kí của cô cũng lần lượt đứng lên.

Cô đưa mắt nhìn sang Hoa Chỉ Huyên, lịch sự nói: -Tổng giám đốc Hoa, tôi xin phép đi trước. Nếu như có tin gì cứ gọi điện thông báo cho tôi nhé!- nói rồi cô đi ra khỏi phòng họp.

Thấy Khả Nhi chuẩn bị ra khỏi cửa, Hoa Chỉ Huyên đột nhiên lên tiếng: -Tổng giám đốc Tần xin dừng bước!

Khả Nhi dừng bước, ngoảnh lại hỏi: -Tổng giám đốc Hoa, lúc làm việc tôi không bàn chuyện tư, còn khi bàn chuyện tư thì không nhắc đến chuyện công. Nếu như bà vì chuyện tư mà tìm tôi thì hãy đợi tôi ra khỏi phòng họp này đã!- cô ngoảnh đầu nhìn sang Dương Phàm lần nữa rồi cất bước ra ngoài.

-Trong trái tim con bé vẫn luôn có con…- Hoa Chỉ Huyên thở dài.

Dương Phàm khẽ cười khinh mạn: -E rằng đã khiến cho tổng giám đốc Hoa phải thất vọng rồi!- nói rồi Dương Phàm không nói gì thêm, sải bước đi ra khỏi phòng họp.

Đi ra từ thang máy, bước chân của anh khựng lại. Bên cạnh vòi phun nước ở đại sảnh, một bóng người mảnh mai mặc bộ véc màu hoa tử la lan đang đứng một mình, hình như cô rất thích những viên đá dưới đáy bể nước, vì vậy ánh mắt đang chăm chú nhìn chúng. Đột nhiên cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn mình. Cô mỉm cười: -Dương Phàm, em đang đợi anh!

Dương Phàm đứng yên tại chỗ nhìn Khả Nhi đang đi về phía mình, thân hình mảnh mai phản chiếu trong con ngươi của anh. Một Khả Nhi 27 tuổi không còn là một cô gái trẻ nữa, cũng không còn tràn trề sức sống như lúc xưa, nhưng ở cô hiện lên một vẻ đẹp điềm đạm và cao quý.

Khả Nhi đến trước mặt Dương Phàm, cất giọng nói: -Dương Phàm, em đã về rồi!- giọng nói dịu dàng và ấm áp như cơn gió mùa xuân nhẹ nhàng cuốn đi lớp bụi dày phủ kín trong đáy tim anh. Khoảnh khắc này đây anh mới có thể xác định được người con gái đang đứng trước mặt mình chính là Tần Khả Nhi chứ không phải là tổng giám đốc của doanh nghiệp Thừa Nghiệp.

Dương Phàm nhìn thẳng vào Khả Nhi, cười ung dung: -Đúng thế, về rồi đấy!- đôi tình nhân lâu ngày gặp lại sẽ thế nào nhỉ? Giả vờ nói những điều khách sáo để rồi lúc ngoảnh mặt đi sẽ phải lấy tay lén lau nước mắt? Hay là một người chỉ trích, trách móc còn một người thì đau đớn khóc than…Cho dù là thế nào thì cũng sẽ không bình thản như hai người lúc này, bình thản tới mức không một gợn sóng lăn tăn. Nghĩ như vậy khiến cho Dương Phàm bật cười: -Cùng đi uống một li chứ?

Khả Nhi đưa mắt nhìn quanh, hai người đang đứng ở trước cửa thang máy, người ra người vào liên tục, đây không phải là một nơi thích hợp để nói chuyện. Không để cho Khả Nhi kịp trả lời, Dương Phàm đã quay người đi ra ngoài đại sảnh. Khả Nhi vội vàng đuổi theo. Cho đến tận khi cả hai đã ngồi lên xe của Dương Phàm mà vẫn không có ai chịu lên tiếng.