Chương 39

Màn đêm mông lung, tiếng bước chân học sinh rầm rập.

Bạc Cận Ngôn dõi mắt theo thân hình gầy gò của Hoắc Tiểu Lộ lúc ẩn lúc hiện trong dòng người. Anh mỉm cười nói: “Chúng ta đi thôi!”

Giản Dao hỏi: “Đi đâu?”

Bạc Cận Ngôn sải bước dài, tiến về phía trước. “Không phải em đang nghiên cứu tội phạm hay sao? Chúng ta đi theo con bé đó, xem kẻ tâm lý biến thái nhỏ tuổi của Trung Quốc được hình thành như thế nào?”

Đây là khu vực ngoại ô thành phố. Khác với không khí ồn ào, hỗn loạn bên ngoài trường học, chỉ cách một con đường, nơi này người thưa thớt, bốn bề yên tĩnh, vắng lặng. Ngọn đèn đường tù mù, một số hàng quán ở hai bên đường đã đóng cửa. Hoắc Tiểu Lộ gầy guộc đi chầm chậm dưới ngọn đèn.

Giản Dao vừa lên xe liền gọi điện cho đội trưởng đội cảnh sát hình sự, báo cáo kết luận của Bạc Cận Ngôn. Mặc dù đối phương nửa tin nửa ngờ nhưng Giản Dao không bận tâm. Chẳng phải giá trị của tâm lý học tội phạm cần được chứng thực hay sao? Bạc Cận Ngôn có thể xác nhận hung thủ trong hai tiếng đồng hồ, đội cảnh sát hình sự tự nhiên sẽ tâm phục khẩu phục. Hơn nữa, Bạc Cận Ngôn cũng nói sẽ nhanh chóng có kết quả giám định dấu vân tay, DNA… Đến lúc đó chứng cứ rõ rành rành, tội phạm không thể chối cãi.

Sau khi cúp điện thoại, Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn. Anh vừa lái xe vừa chăm chú theo dõi Hoắc Tiểu Lộ, đồng thời hỏi cô: “Em nói đi, sao bỗng dưng đầu óc em mở mang nhanh nhạy vậy?”

Giản Dao liếc nhìn Bạc Cận Ngôn. Cách sử dụng ngôn từ của anh quả là đáng ghét, nhưng cô vẫn nghiêm túc trả lời: “Bề ngoài, Tô Bắc là đối tượng tình nghi lớn nhất. Theo suy luận của anh trước đó, người hẹn gặp Nguyễn Minh Hoài ở trên đỉnh núi Kỳ Sơn chắc là Tô Bắc. Hơn nữa, cậu ta còn mua dao găm, lại thua cờ bạc nên rất có khả năng tối hôm đó, cậu ta lên kế hoạch cướp tiền của Nguyễn Minh Hoài. Còn về chuyện cậu ta có định giết cô bé hay không thì em không rõ.”

Bạc Cận Ngôn gõ gõ ngón tay xuống vô lăng, sắc mặt điềm nhiên như không.

“Anh từng nói, phân tích tâm lý tội phạm là phải tìm đáp án từ “hành vi” của đối tượng.” Giản Dao nói tiếp. “Tuy hiện tại các chứng cứ đều chỉ ra hung thủ là Tô Bắc nhưng xét từ góc độ phân tích hành vi, tồn tại không ít điểm đáng ngờ.”

“Điểm đáng ngờ nào?”

“Em cảm thấy rõ ràng nhất là vết thương trên người Nguyễn Minh Hoài. Hung thủ rạch mặt nạn nhân, còn rạch nhiều nhát trên người cô bé. Nếu là Tô Bắc, cậu ta có cần làm vậy không? Mục đích quan trọng nhất của cậu ta là cướp tiền. Rạch mặt con gái là hành vi nghiêng về ghen ghét hơn. Tô Bắc là con trai, dù là người đồng tính đi chăng nữa, cậu ta cũng không đến nỗi đố kỵ với nhan sắc của nữ sinh, đúng không? Hơn nữa, em có để ý, trên bộ váy của nạn nhân xuất hiện nhiều vết bùn đất. Nhưng nơi cô bé nằm là nền xi măng, xung quanh cũng không có dấu hiệu ẩu đả. Vì vậy, bùn đất chỉ có thể do người nào đó lấy từ bãi đất bùn ở bên ngoài đài quan sát, bôi lên bộ váy đẹp đẽ của nạn nhân. Về trạng thái tâm lý này… em cảm thấy hung thủ là con gái. Xét gia cảnh và dung mạo của ba nữ sinh, người có khả năng ghen ghét Nguyễn Minh Hoài nhất chính là Hoắc Tiểu Lộ.”

Mặc dù trong lòng đã sớm nghi ngờ nhưng khi thốt ra miệng, Giản Dao vẫn rùng mình.