Chương 39 – Chưa từng muộn

Vào tháng ba, cả hai người đến phía bắc đảo Kyushu. Trên đảo Kyushi, anh đảo nở khắp nùi đồi rực rỡ, trong không khí cũng phiêu đãng màu sắc hương vị của hạnh phúc, vây bọc lấy tình yêu sâu nồng của hai người. Bạch Nhật Tiêu và Bạch Nhật Huyên ở trong một khách sạn suối nước nóng. Ở đây cảm giác còn tươi mát đầu mùa xuân, thong thả mà ngâm mình một giờ trong suối nước nóng đầy khói trắng lững lờ như thể đặt mình trong tiên cảnh vậy, cảm giác dễ chịu vô cùng.

Trên bầu trời trắng xóa ngẫu nhiên có vài cánh hoa hồng nhạt dừng trên phiến đá rêu xanh cạnh con đường nhỏ. Nước ấm áp, tỏa hơi mù khắp con đường mòn, vờn chung quanh như sương mù.

“Chúng ta ở lại Nhật Bản bao lâu vậy anh?” Bạch Nhật Huyên thích ý tựa vào trước ngực anh. Buổi sáng, lúc ở sân bay, anh đã điều Mạc Thịnh tới Tokyo trước để chuẩn bị công việc, còn cả hai người ở lại Kyushi. Bởi vì tháng ba hoa đào ở Tokyo còn chưa nở, nhưng muốn sinh nhật cô được nhìn anh đào, anh đã lựa chọn đảo Kyushu này.

Bàn tay Bạch Nhật Tiêu ma sát phần đùi nhỏ mềm của cô. Suối nước nóng thoải mái khiến anh có chúng lâng lâng. “Một tuần, trước tiên ở nơi này chơi vài ngày, sau đó mang em đi Tokyo.” Anh gạt mái tóc ấm ướt trên lưng Bạch Nhật Huyên ra, ma sát bả vai cô. Nếu không có suối nước nóng đầy hơi nước như thế này, anh không biết mình còn chờ mấy trăm năm nữa mới có thể cùng cô tắm uyên ương đâu.

Bạch Nhật Huyên bướng bỉnh đẩy đẩy tay anh ra, hơi dỗi dỗi quay đầu nhìn đôi mắt mê ly của Bạch Nhật Tiêu, “Trên người em tất cả đều là dấu hôn của anh, như vậy người khác sẽ biết hết trơn đó!” Cô giơ giơ cái cổ nhỏ của mình lên làm bằng chứng, để Bạch Nhật Tiêu thưởng thức kiệt tác của chính mình. May mắn bây giờ là mùa xuân nha, nếu là mùa hè, cô làm sao để che mấy cái dấu này chớ!

Cười cười đầy vẻ cưng chiều, Bạch Nhật Tiêu nhìn khuôn mặt xinh đẹp non nớt của cô vì hơi nóng mà ửng hồng lên, đáng yêu đến mức khiến anh si mê như trải qua một cơn say. Ép thân mình bướng bỉnh của cô vào trong lòng, anh làm càn mà hôn mạnh cô, cánh tay siết lấy phần eo nhỏ cùng tấm lưng trắng mịn, áp cô sát vào người mình, gắn bó chặt chẽ. Lúc bắt đầu cô còn có thể giãy giụa được hai cái cho có lệ, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn thần phục dưới sự bá đạo của Bạch Nhật Tiêu, thiệt ngoan mà ôm lấy thắt lưng anh. Anh không buông tha môi cô, “Anh muốn làm cho cả thiên hạ đều biết!” Nói xong, để lại thêm một dấu hôn nữa trên thân thể của cô.

Ngâm nước nóng xong, cô thoải mái bình yên đi vào giấc ngủ. Bởi vì có anh bên cạnh một đêm, Bạch Nhật Huyên không hề tỉnh lại nửa đêm, thẳng đến khi ánh sáng mặt trời chiếu đầy người, cô mới được Bạch Nhật Tiêu yêu chiều hôn đến khi tỉnh lại.

“Sinh nhật vui vẻ, Huyên Huyên.” Anh trước sau như một, vẫn cưng nựng hôn lên trán cô, dịu dàng nói.

Bạch Nhật Huyên bướng bỉnh xòe tay ra. Động tác này, cô vẫn quen thuộc như trước.

Anh cưng chiều cười cười, nâng cô dậy từ trong chăn. “Đứng dậy trước rồi nói sau, con mèo nhỏ lười biếng này.”

Ăn xong bữa sáng, cả hai dắt tay đi trên con đường mòn đương nở rộ những đóa hoa hồn nhạt. Bầu không khí lãng mạn có ý thơ, cô cọ cọ người dựa vào Bạch Nhật Huyên, được anh thuận thế ôm luôn vào vòng tay. Cách đó không xa, trên một cây anh đào, một cái hộp nhỏ màu hồng tỏa ánh sáng lấp lánh, hấp dẫn tầm mắt của cô. Nhìn dây ren buộc hộp quà, cô chỉ cần nhìn một cái đã biết, đây là quà anh tặng cho cô.