Chương 39 – Cuối cùng cũng hòa hảo

Lăng Khiên trước khi ra cửa uống thêm một cốc nước nóng lớn, Lục Tư Triết đưa cho anh hai viên thuốc hạ sốt, Lăng Khiên cầm thuốc nhìn một cái rồi vứt qua một bên, Tư Triết nổi giận, túm lấy tay anh nói: “Cậu làm gì thế hả? Sốt cao như vậy mà sao lại không chịu uống thuốc?”

Lăng Khiên đã suy yếu đến cực điểm, quay đầu nhìn bạn, mệt mỏi nói: “Dạ dày rất đau, uống vào lát nữa còn khổ sở hơn. Đi thôi, không chết được đâu.”

Lục Tư Triết nhìn anh một cái, cầm lấy cốc nước nóng đặt lên bàn rồi mới theo bạn đi ra cửa. Lúc chờ thang máy, Lăng Khiên phải dựa lưng vào tường đứng mới vững, hai tay khoang trước ngực, đầu cúi thấp không nhìn được vẻ mặt ra sao, nhưng mồi hôi lạnh từ trán không ngừng chảy xuống, nhìn là nhận thấy ngay bây giờ anh nhất định khó chịu muốn chết.

Lúc bước vào thang máy, Lục Tư Triết đỡ Lăng Khiên bước vào nhưng bị anh gạt tay ra.

Lục Tư Triết nhìn bóng lưng cố thẳng của bạn mà lầm bầm: “Cậy khỏe.”

Vừa lên xe, Lăng Khiên mở cửa xe ngồi xuống một bên, sau đó lưng dựa vào ghế đã hạ xuống thấp hơn nằm nghỉ. Khi xe đi với tốc độ cao hơn, Lục Tư Triết thỉnh thoảng quay đầu ra nhìn Lăng Khiên, thấy sắc mặt anh ngày càng trắng thì không khỏi lo lắng, sau đó giảm tốc độ để xe chạy chậm hơn, chưa đầy mấy phút đã nghe thấy giọng Lăng Khiên khàn khàn mà vô lực vang lên: “Tình hình giao thông không tốt à?”

Lục Tư Triết quay đầu, nhìn thấy bạn vẫn nhắm mắt, đáp một câu: “Không phải.”

“Vậy sao cậu đi chậm thế?”

Lục Tư Triết thở dài một hơi, bất đắc dĩ tăng tốc: “Cậu có chịu đựng được không? Sớm hay muộn một canh giờ thì có quan trọng gì đâu.”

Lăng Khiên mở mắt ra nhìn Tư Triết, xong lại nhắm mắt lại, nói nhỏ: “Cô ấy đang rất sợ hãi.”

Khi xe dừng lại ở trạm xăng, Lăng Khiên xuống xe nôn một trận, sau đó xe lại lên đường, hô hấp của anh ngày càng dồn dập và khó khăn, Lục Tư Triết sợ anh không thể nhịn được nữa dứt khoát chạy xe tốc độ tối đa, muốn mau chóng tới nơi.

Sau khi đến nơi, Lục Tư Triết gọi điện cho Đồng Yên hỏi địa chỉ rõ ràng, khi được hướng dẫn rõ ràng anh lái xe thẳng tới bệnh viện. Dừng xe ở bãi đỗ xe, Lăng Khiên vẫn là đang nằm không động đậy, Tư Triết đưa tay sờ trán anh, quả thực là rất nóng, vừa định mở miệng thì đã nghe thấy giọng khàn khàn vô lực của Lăng Khiên: “Đến rồi?”

“Ừ. Cậu thành dạng gì rồi thế này? Có muốn gọi bác sỹ đem cáng ra đưa cậu vào không?”

Lăng Khiên mở mắt, trong mắt là đau đớn cộng thêm chút ít mê man, anh buông thõng mí mắt trì hoãn trong chốc lát sau đó chống tay ngồi dậy, đôi môi không chút huyết sắc giống như môi người chết, tất cả các dây thần kinh đều căng thẳng. Nhìn qua trừ sắc mặt trắng bệch cùng hai bên thái dương không ngừng toát ra mồi hôi lạnh thì nhìn không ra một chút thống khổ nào.

Xuống xe, Lục Tư Triết đi đằng sau Lăng Khiên, nhưng anh luôn cảm giác rằng người đàn ông cao ngất đi lại vững vàng ở đằng trước này chỉ một là sẽ lập tức té xỉu.

Vào thang máy, Lăng Khiên đầu cúi thấp, cả thân thể mềm nhũn vô lực, hai tay buông lỏng hai bên, thỉnh thoảng nắm chặt thành nắm đấm rồi lại từ từ buông ra. Anh đang vô cùng kiềm chế hô hấp hơi dồn dập của mình, hai vai phập phồng lợi hại, lưng áo hơi ươn ướt nhưng cũng không thay đổi gì lắm.

Đến được tầng ba Đồng Yên đang nằm, Lăng Khiên vẫn là đi phía trước, chân mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt là vô cùng lo lắng. Lục Tư Triết túm lấy cánh tay bạn nói: “Đợ chút đã, tôi gọi điện cho Đồng Yên.” Lăng Khiên dừng lại, mím môi gật đầu.